" Anh Thiệu , thực thực xin lỗi! Không nghĩ tới tìm một chỗ đỗ xe lại khó như vậy ." Nguyệt Tâm tìm xong chỗ đỗ xe liền vọt vào phòng trà , bất quá đi được vài bước thì trời đổ mưa. Cô hối hận , trời mưa thì đi xe bus vẫn là nhanh hơn , vì đi như vậy mà cô trễ hẹn hơn nửa tiếng, vừa mất mặt lại vừa lãng phí tiền . Tại cô lề mề chậm chạp nên mới mất mặt như vậy. Nhìn đồng hồ thì thời gian đang trôi qua nhanh, mưa rơi thì càng lúc càng nặng hạt .
Thật là quá thất lễ với khách hàng .
Thiệu Hoa cười cười, đưa cho cô mấy tờ khăn giấy để lau nước mưa bám trên mặt .
Đại khái nói chuyện khoảng ba giờ, không sai biệt lắm thì đàm phán xong , Thiệu Hoa kêu người phục vụ thanh toán. Anh trả toàn bộ tiền, Nguyệt Tâm lấy ra một nửa đưa cho anh, nói đến: "Tôi và anh cùng trả."
"Không cần."
"Tôi không phải người không có tiền , chia một nửa đi "
"Lần này để tôi thanh toán, khụ khụ" Thiệu Hoa thấy khó chịu nhất là khi có người khác tranh trả tiền cơm với anh, trừ khi trước đó người đó nói là muốn mời cơm.
"Được , lần sau để tôi thanh toán !" Nguyệt Tâm thấy khó chịu nhất chính là đi ăn cơm mà lại bị khách hàng mời .
"Ha ha. Hẹn gặp lại."
"Hẹn gặp lại" Nguyệt Tâm đi tới cửa, đẩy cửa ra đang chuẩn bị bung dù, giống như nghe được Thiệu Hoa ở phía sau kêu cô, cô quay đầu nhìn một chút, quả nhiên là Anh ngồi ở chỗ kia kêu cô . Cô đi lại, hỏi: "Còn có chuyện gì sao?"
Thiệu Hoa ánh mắt lóe ra một chút ngượng ngùng "Phiền cô đỡ tôi đứng dậy , được không? "
Nguyệt Tâm xém rớt cằm : Tên này quả thật đúng là thiếu gia ! Cô nâng cánh tay Thiệu Hoa đứng lên , lại một trận oán thầm: Tên này quả thực nặng !
Thiệu Hoa nhờ lực của cô , một tay chống cái bàn đứng lên, lưng hơi cong, giống như không thể đứng dậy thẳng được. Anh đứng trong chốc lát, giống như có chuyện ngượng ngùng nói. Nguyệt Tâm nhìn , hỏi: "Còn có chuyện gì sao?" Cô thấy tay anh đặt trên người , nghĩ rằng: đại thiếu gia này thật đúng không biết xấu hổ đem thể trọng đều áp lên người cô!
"Cám ơn , hôm nay thắt lưng tôi hơi đau, khụ khụ, hôm nay muốn phiền đến cô đưa tôi về nhà ."
Nguyệt Tâm cảm thấy mặt mình co rút : đại thiếu gia, không thể nào? Hai ngày trước gặp thấy anh vẫn còn khỏe , vừa rồi anh ngồi cũng thấy khỏe, thế nào lập tức đột nhiên thắt lưng không tốt ? Còn muốn cô giúp đỡ đưa anh trở về? Mẹ , chẳng lẽ là muốn chiếm tiện nghi của cô ? Nguyệt Tâm nghĩ, liền nhìn xem Thiệu Hoa, bỗng nhiên chú ý tới trên trán hắn thật nhỏ mồ hôi, lại nghĩ : mùa đông , tuy rằng trà phường mở máy sưởi, nhưng là không đến mức nóng chảy mồ hôi đi?
Khả năng thắt lưng anh là thật không tốt... Quên đi, coi như giúp người làm việc tốt đi. Nguyệt Tâm giúp đỡ đưa Thiệu Hoa đi ra ngoài, đang muốn vẫy tay gọi một chiếc taxi, bị Thiệu Hoa ngăn lại . Nguyệt Tâm một trận tức giận, cô một tay cầm ô, một tay giúp đỡ anh, lại không kể công, mưa lớn như vậy không thể mở ô ra xem chừng bị ướt hết người cũng có thể lắm, huống chi vẫn là hai người xài chung một cái ô! Cô trừng mắt, giận giữ nói: "Anh đây là có ý gì? !"
" Khụ khụ, xe taxi chỗ ngồi rất thấp, nếu tôi ngồi xuống thì chỉ sợ cô không thể đứng vững mà đỡ tôi được ." Thiệu Hoa thật sự thật ngượng ngùng.
Nguyệt Tâm cơ hồ muốn giơ chân, "Ý của anh là tôi cùng anh đi về nhà anh? !"
"Đợi xe bus cũng có thể."
Nguyệt Tâm quyết định, hôm nay có lẽ sẽ không thể nhặt cằm mình lên đươc . Bọn họ mới đi vài bước, nửa người liền ướt . Nguyệt Tâm cau mày, một mặt oán khí đến Thiệu Hoa. Cô không biết, Thiệu Hoa thắt lưng thật sự là đau muốn chết. Không nghĩ tới hôm nay mưa lớn như vậy, lại ngồi lâu như vậy, Thiệu Hoa dùng sức chống đỡ cái bàn một chút , cũng không thể thẳng thắt lưng lên được.
Anh ngẫm lại, như vậy ngồi xuống, chỉ biết càng ngồi càng đau , chờ Nguyệt Tâm đi rồi, liền một cái nhận thức không có người của mình , còn có ai có thể giúp hắn? Liền kiên trì kêu Nguyệt Tâm đưa mình trở về .
Đợi xe bus đại khái được 10 phút, bọn họ đi đến một khu dân cư, Chu Nguyệt Tâm nhìn thấy một loạt nhà ở, còn có một cái nhà giống trong phim điện ảnh . Cô đỡ Thiệu Hoa vào một ngôi nhà , đi đến cửa của thang lầu, Thiệu Hoa nói với cô : "Hôm nay thật cám ơn cô , cô mau trở về đi , quần áo đều ướt , đừng để cảm lạnh."
" Đã đưa anh đến nơi này, tôi đưa anh vào cửa."
"Ha ha, " Thiệu Hoa chỉ chỉ thang lầu: " Thang lầu rất hẹp, chỉ có thể được một người đi lên"
Chu nguyệt nhìn nhìn, thật là như vậy. Một số ngôi nhà cũng có cầu thang như thế này, chẳng những xoay xoắn ốc, hơn nữa chất liệu cầu thang tưởng chừng đi lên như muốn sụp xuống. Chu Nguyệt Tâm nghĩ ngày trước cũng ở nhà có cái thể loại này . Cô nhìn nhìn Thiệu Hoa, "Anh có thể đi lên chứ?"
Thiệu Hoa buông tay cô , bản thân đưa tay lên tay vịn của cầu thang "Này có tay vịn, không thành vấn đề. Cô mau trở về đi ."
"Được." Nguyệt Tâm lòng có điểm lo lắng, nhìn anh đi tới, đi đến lầu hai góc chỗ gác xép, hắn lấy ra chìa khóa mở cửa. Anh về nhà , Nguyệt Tâm nhìn anh không có việc gì, xoay người đang muốn đi, bỗng nhiên nghe được tiếng chìa khóa rớt xuống đất, cô quay đầu nhìn một chút : chậc, xem bộ dáng anh thống khổ, một tay cầm lấy tay nắm cửa, ngồi xổm xuống , một tay nhặt chìa khóa.
Chu Nguyệt Tâm cảm thấy anh nhặt chìa khóa tay trái, giống như không quá linh hoạt, liền chạy đi lên, giúp anh nhặt chìa khóa lên , lại đem anh kéo đứng lên.
"Khụ khụ, cám ơn."
Thiệu Hoa mở cửa, Chu Nguyệt Tâm đỡ anh đi vào, đỡ anh ngồi lên ghế. "Đèn ở đâu?" Mùa đông, thời điểm ban ngày cũng tối, huống chi đó là một gác xép, lấy ánh sáng không tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!