Chương 8: Để Lại Tên Của Người Nào

Từ Thiên Hải vừa mới bước vào cửa, mặt mũi hất lên trên trời, trên mặt tràn đầy ý trào phúng nhìn Lý Phàm.

Cái tên nghèo hèn này cũng dám đến Swarovski nữa?

Lông mày của Lý Phàm hơi nhíu lại một cái, cũng không thèm phản ứng lại Từ Thiên Hải.

Từ Thiên Hải thấy Lý Phàm không để ý đến mình, lúc này liền tức giận bước qua lạnh giọng nói: "Sao vậy? Anh cũng đến đây xem mấy mặt hàng xa xỉ như thế này đó à, anh có cửa à?"

Lý Phàm lạnh nhạt nói: "Người ta mở cửa buôn bán, dựa vào cái gì mà tôi không thể xem được chứ?"

Ha ha!

Từ Thiên Hải cười lạnh rồi nói: "Bởi vì anh nghèo rớt mồng tơi đó, nơi này là Swarovski, tùy tiện một sợi dây chuyền hay một chiếc nhẫn kim cương thì cũng hơn mấy chục triệu, anh cảm thấy là anh có thể mua được đó à?"

Cái thứ gì á, còn dám khoe khoang với mình.

Cũng không xem xem mình có thân phận gì.

Lý Phàm im lặng không nói, anh đang suy nghĩ mình có nên lộ ra ít thực lực trước mặt của Từ Thiên Hải hay là không đây.

Mà đúng lúc đó nhân viên bán hàng lúc nãy còn đang phách lối xem thường Lý Phàm vội vàng bước lên trước mặt của Từ Thiên Hải, trên mặt tràn đầy nụ cười lấy lòng, nhỏ giọng nói: "Cậu chủ Từ, cậu đến đây rồi, có cần xem thứ gì không?"

Mai Lệ chào đón nhiệt tình, dạng cậu chủ sống như là Từ Thiên Hải chính là phú nhị đại có giá trị bản thân lên đến mấy chục tỷ.

Có nhân viên bán hàng nào mà không thích, có người phụ nữ nào mà không thích.

Huống hồ gì sáng ngày hôm nay Từ Thiên Hải đã mua một sợi dây chuyền kim cương thiên tiên tinh có giá trị một tỷ tám trăm triệu.

Lại nhìn Lý Phàm cứ như là cái tên đầu gỗ đứng ở đằng đó, quả thật khác biệt như ngày với đêm.

Từ Thiên Hải giơ ngón giữa lên với Lý Phàm, sau đó mới nói với Mai Lệ: "Tôi đến đây xem dây chuyền kim cương Bách Hoa Tiên."

Anh ta cũng không tin là Cố Họa Y sẽ không thích sợi dây chuyền đó.

Đây chính là giấc mơ của tất cả những người phụ nữ.

Nghe thấy lời nói này, Mai Lệ cùng với những nhân viên tư vấn đều kinh ngạc, trên mặt tràn đầy biểu cảm kích động, nói: "Được rồi cậu chủ Từ, cậu chờ một lát, ở chỗ của chúng tôi không có, đang ở cửa hàng chính, để tôi cho người mang đến đây."

Giàu rồi giàu rồi.

Từ Thiên Hải muốn xem sợi dây chuyền kim cương bắc hoa tiên, phải có một số tiền rất lớn mới có thể mua được.

Nếu như sợi dây chuyền kim cương Bách Hoa Tiên được bán đầu tiên ở toàn Hán Thành này, thanh danh đó, hoa hồng đó ít nhất cũng phải có vài trăm triệu.

Mai Lệ lập tức lấy điện thoại di động ra bấm gọi vào điện thoại ở cửa hàng chính.

Mấy phút sau, Mai Lệ nhiệt tình mời Từ Thiên Hải ngồi trong khu nghỉ ngơi của khách quý, quỳ gối ở dưới đất pha trà ngon: "Cậu chủ Từ, xin cậu chờ một lát nha."

Đúng lúc này trong lòng của Lý Phàm cũng có chút tức giận, mình cũng muốn xem sợi dây chuyền kim cương Bách Hoa Tiên, nhưng mà mình lại bị lạnh nhạt.

Ngược lại là Từ Thiên Hải đến sau thế mà lại được tiếp đãi rất chu đáo.

"Tôi cũng đến đây để xem dây chuyền kim cương Bách Hoa Tiên, tại sao lại không có ai tiếp đãi tôi?" Lý Phàm lạnh lùng nói.

Anh luôn không thích tức giận, nhưng mà hiện tại anh đã cảm thấy bực mình lắm rồi.

"Hahaha."

Chợt cười to một tiếng, mang theo giọng giễu cợt, Từ Thiên Hải đứng dậy xem thường nhìn Lý Phàm, hỏi Mai Lệ ở bên cạnh: "Anh ta cũng đến đây xem dây chuyền kim cương Bách Hoa Tiên nữa à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!