Chương 50: Chuẩn Bị Cho Ngài

Nụ cười trên mặt Từ Thiên Hải nhất thời cứng lại, vẻ mặt thay đổi không ngừng, tức giận lườm Lý Phàm.

Cái thứ đồ vô con mẹ nó dụng Lý Phàm kia, nói như vậy là có ý gì hả?

Thân phận địa vị của mình là gì, trong lòng không tự biết hay sao?

Mà lại hết lần này đến lần khác dẫm lên mặt mình như thế, Từ Thiên Hải điên máu rồi đấy !

Hổ không phát uy, lại tưởng tao là mèo bệnh đấy phỏng !

Nhưng còn chưa đợi Từ Thiên Hải đứng lên cho Lý Phàm một bài học, Vương Cẩn Mai đã giành trước đứng dậy, tiến lên cho Lý Phàm một cái bạt tai !

Lý Phàm bị cái bạt tai đột ngột này khiến cho ngây ngẩn cả người, hai tay giấu dưới bàn siết càng thêm chặt.

Đánh người không đánh thẳng mặt, mẹ vợ quá đáng rồi đấy !

"Cậu nói nhăng nói cuội cái gì thế hả? Không phải là nể mặt Thiên Hải, thì chẳng lẽ là nể mặt cái thứ vô dụng như cậu chắc? Cái thứ đồ chó má ham ăn biếng làm, không tiền không thế như cậu, chẳng qua nhà họ Cố chúng tôi thương hại cậu, nên mới để cậu trở thành con rể nhà chúng tôi thôi, còn thật không biết mình được mấy phân mấy lượng đấy à? Cũng không nhìn thử xem Thiên Hải người ta là ai, cậu chủ của tập đoàn Từ Thị đấy, thứ đồ bỏ đi như cậu, so làm sao được với Thiên Hải chứ?

Nhà chúng tôi mà dựa vào cậu, chắc sớm phải hít không khí mà sống rồi !"

Vương Cẩn Mai tức muốn chết, tâm tình tốt đẹp của ngày hôm nay, đều bị cái tên chết tiệt Lý Phàm này phá hỏng hết rồi.

"Mẹ, mẹ đang làm gì đấy !"

Cố Họa Y thấy Lý Phàm bị ăn đánh lại bị mắng chửi, tim hơi hơi thắt lại, vội vàng nhỏm người dậy kéo Vương Cẩn Mai ngồi xuống, sau đó cực kỳ khó chịu nhìn Lý Phàm một cái, nói: "Được rồi, anh cũng bớt nói hai câu cho em."

Cố Họa Y cũng rất thất vọng với biểu hiện của Lý Phàm hôm nay.

Chẳng làm được chuyện gì nghiêm túc, chỉ toàn gây thêm rắc rối cho mình thôi.

Nhưng mà, dù sao anh ta cũng là chồng của mình, là ba của Thiến Thiến.

Nói thế nào thì cô cũng yêu anh được bốn năm rồi, lúc này thấy Vương Cẩn Mai tát anh một cái trước mặt người ngoài như thế, dẫm đạp lên chút tôn nghiêm vốn chẳng có bao nhiêu của anh, trong lòng Cố Họa Y vẫn không khỏi khó chịu.

Vì thế, chỉ đành bất đắc dĩ kêu anh ngậm miệng.

"Được rồi dì ơi, dì đừng tức giận nữa, có lẽ Lý Phàm chỉ là có chút đố kị thôi, không sao đâu ạ."

Từ Thiên Hải vốn dĩ cũng muốn phát giận đấy, nhưng trông thấy Vương Dương cho Lý Phàm ăn một cái bạt tai mạnh như thế, tâm tình đã thoải mái hơn nhiều rồi, sắc mặt cũng lập tức thay đổi, trở nên cực kỳ đạo đức giả.

Haiz, làm đàn ông mà làm đến mức như Lý Phàm, cũng thật đủ xui xẻo mà.

Như vậy xem ra, trong mắt Vương Cẩn Mai, Từ Thiên Hải mình đây mới chính là con rể như ý ha.

"Thiên Hải, cháu cũng đừng chấp nó làm gì, nó chính là cái loại vừa nghèo vừa không có chí tiến thủ đó." Vương Cẩn Mai vội vàng thay lên một gương mặt cười.

"Dì ơi không sao đâu ạ, cháu sẽ không tính toán với người yếu hơn mình đâu, nếu không thì chẳng phải là tự hạ thấp giá trị của mình sao."

Từ Thiên Hải nói xong, trên mặt đầy vẻ chê cười.

Lý Phàm nhíu chặt mày, vẻ mặt cứng ngắc, đột nhiên đứng dậy, nói: "Mẹ, gian phòng bao này là con……"

Không giả vờ nữa !

Ngả bài thôi !

Từ Thiên Hải thật đáng chết, đúng là giậu đổ bìm leo mà.

Có điều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!