Mọi người đều ngây ngẩn cả người, vẻ mặt đều hoài nghi.
Nhanh như vậy, hợp đồng mới đã đưa đến?
Vừa rồi còn đang thảo luận chuyện Lý Phàm, bây giờ ở cửa đã có người đưa hợp đồng đến.
Chuyện này làm Vương Cẩn Mai và Từ Thiên Hải càng hoảng sợ, vẻ mặt cũng nghiêm lại.
Cố Họa Y nhận hợp đồng, đi vào phòng khách, vẻ mặt cũng vô cùng nghi kị.
Thật sự là Lý Phàm?
Nhưng mà Vương Cẩn Mai lại kêu lớn: "Họa Y, còn không nhanh cảm ơn Thiên Hải người ta, việc này, nhất định là Thiên Hải giúp đỡ, bằng không, con thật sự cho rằng là công lao của kẻ bất lực Lý Phàm kia sao?"
Nói xong, Vương Cẩn Mai vô cùng vui vẻ, nhìn Từ Thiên Hải, cảm kích nói: "Thiên Hải à, việc này đúng là làm phiền con rồi, con nói xem, dì cũng không biết phải cảm ơn con thế nào."
Từ Thiên Hải sững sờ, nhưng mà phản ứng kịp lại, lúng túng cười hai tiếng: "Dì à, không sao, cũng là chuyện nhỏ, chỉ cần Họa Y vui vẻ là được rồi."
Trong lòng Từ Thiên Hải cũng rất nghi hoặc, ba mình không phải nói chuyện này không giúp được sao, sao hợp đồng lại đưa đến nhanh như vậy?
Cố Họa Y cầm hợp đồng, bị Vương Cẩn Mai nói mấy câu, cũng nói cảm ơn với Từ Thiên Hải: "Thiên Hải, cảm dơn anh, chuyện này, sau này tôi sẽ trả ân tình cho anh."
Từ Thiên Hải nghe thế, biết Cố Họa Y cho rằng là của mình, vậy sao mình không nhận phần nhân tình này chứ?
"Ha ha, không sao Họa Y, có thể giúp đỡ em, anh rất vui vẻ, ai bảo anh thích em chứ."
Từ Thiên Hải cũng gan lớn, trực tiếp nói ra trước mặt hai người lớn, đưa tay kéo bàn tay nhỏ nhắn mềm mại trắng nõn của Cố Họa Y.
Cố Họa Y lập tức đỏ mặt, hất ra, vuốt tóc rũ xuống bên tai nói: "Anh đừng nói bừa…"
Ha ha.
Từ Thiên Hải sờ lên mũi, chóp mũi còn mùi thơm mát trên tay Cố Họa Y, vô cùng mê người.
Người phụ nữ này, anh ta nhất định phải có được.
Cứ như vậy, ngồi cứ vậy cho đến chạng vạng, Lý Phàm đã quay về.
Anh vừa quay về, lập tức nhìn thấy Từ Thiên Hải cái người này vẫn còn mặt dày mặt dạn ngồi trong nhà, sắc mặt tự nhiên khó chịu.
Nhưng mà, anh cũng không nói, nhìn Cố Họa Y, nhỏ giọng hỏi: "Sao rồi, hợp đồng đưa đến chưa?"
Nghe như thế, Cố Họa Y, Từ Thiên Hải, Vương Cẩn Mai và Cố Thiệu Huy, ánh mắt tất cả mọi người đều kỳ lạ nhìn Lý Phàm.
Cố Họa Y ngược lại không khác nhiều lắm, trong lòng lại ấm áp.
Dù sao, chồng của mình vẫn là quan tâm đến mình.
Nhưng mà Vương Cẩn Mai và Từ Thiên Hải, vẻ mặt lại rất không vui, cũng thể hiện đầy vẻ mỉa mai.
"Lý Phàm, ai cho cậu trở về? Hơn nữa, chuyện hợp đồng, có quan hệ gì với cậu? Sao thế, biết Thiên Hải giúp Họa Y nhận được hợp đồng mới, trong lòng cậu không thoải mái sao? Cậu cũng không soi gương xem xem bản thân là đức hạnh gì, phế vật!"
Vương Cẩn Mai rất bất mãn chỉ trích Lý Phàm.
Cái đồ bỏ đi này, sao ở đâu cũng có cậu ta chứ.
Nói thật giống như là chuyện hợp đồng, là Lý Phàm giải quyết vậy.
Lý Phàm sững sờ, lông mày nhíu lại, nhìn về Từ Thiên Hải bắt chéo hai chân ngồi trên sofa dương dương đắc ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!