Chương 44: Thật Sự Là Lý Phàm

Ba của Từ Thiên Hải gọi đến?

Vương Cẩn Mai vô cùng kích động vui sướng, vội vàng nói: "Vậy nhanh chóng nhận đi, hỏi xem tình huống một chút, cũng thuận tiện cảm ơn ba con thay nhà dì."

Ba của Từ Thiên Hải là người thế nào?

Chủ tịch tập đoàn Từ Thị, Từ Hậu Phong, giá trị con người cũng là mấy trăm tỷ!

Tại thương giới Hán Thành, cũng là xí nghiệp lớn có mặt mũi, cũng là một trong những đại biểu kiệt xuất trong thương giới Hán Thành.

Ở Hán Thành, cũng là một nhân vật hô mưa gọi gió.

Có ông ấy hỗ trợ, nguy cơ với tập đoàn Vinh Khang lần này có thể giải quyết rồi.

Cho nên trong lòng Vương Cẩn Mai rất vui, ánh mắt bà ta nhìn Từ Thiên Hải càng thêm tha thiết, hận không thể lập tức kín đáo nhét Cố Họa Y cho Từ Thiên Hải để anh ta mang về.

Aiz, con gái của mình đúng là ngờ nghệch, không nên coi trọng kẻ bất lực Lý Phàm này, nói thử xem, nếu theo Từ Thiên Hải này, thật tốt biết mấy, hưởng phúc.

Từ Thiên Hải gật gật đầu, đắc ý tự tin nhận điện thoại, nói chuyện cũng rất lớn tiếng: "Ba, thế nào rồi, có phải tập đoàn Vinh Khang đồng ý lần nữa hợp tác không?"

"Thiên Hải, ba gọi điện cho con cũng là vì chuyện này, chuyện này, có chút khó khăn, ba chỉ sợ không giúp được gì."

"Cái gì?" Từ Thiên Hải khẽ giật mình, nụ cười trên mặt dần dần cứng lại.

"Thiên Hải à, chủ tịch Vinh của tập đoàn Vinh Khang này mặc dù ăn cơm với ba rồi, nhưng chúng ta cũng chỉ là gặp mặt một lầm, cũng không có giao tình. Nhà của chúng ta bây giờ cũng đang cầu xin chủ tịch Vinh hợp tác với chúng ta, nếu để cho nhà họ Cố lấy được hợp tác, chúng ta phải làm thế nào? Thiên Hải a, đây là chuyện làm ăn, ba không thể giúp người ngoài mà không giúp mình được?

Được rồi, chuyện đến thế thôi."

Điện thoại cắt ngang, vẻ mặt đắc ý trên mặt Từ Thiên Hải lúc này không còn sót lại cái gì.

Vốn cõi lòng đầy hy vọng và niềm vui, không ngờ, chuyện lại chuyển biến như vậy.

Nhà mình cũng phải nói chuyện hợp tác với Vinh Khang, vậy giúp Cố Họa Y, không khác gì chặt đứt con đường làm ăn nhà mình.

Từ Thiên Hải cũng khó khăn rồi, vừa rồi anh ta lại còn khoe khoang trước mặt Cố Họa Y và Vương Cẩn Mai, bây giờ nên giải thích thế nào?

Nói không có cách nào?

Đây chẳng phải là rất dọa người, quá mất mặt rồi!

Sau này hình tượng của mình trước mặt Cố Họa Y, đã sụp đổ mất rồi.

"Sao vậy, Thiên Hải? Có phải bên chỗ ba con cũng gặp khó khăn rồi?"

Thấy vẻ mặt Từ Thiên Hải có chút không đúng, Vương Cẩn Mai vội vàng hỏi, trong lòng cũng rất là lo lắng.

"Không có…không có việc gì!"

Từ Thiên Hải nặn ra nụ cười, vẻ mặt có chút co quắp, nói dối: "Ba của con nói, chuyện này cũng ổn ổn rồi, ông ấy đã nói chuyện với chủ tịch Vinh rồi, bây giờ chờ tin, để mọi người yên tâm."

Đâm lao phải theo lao thôi.

Từ Thiên Hải cũng không có cách nào, chỉ có thể sử dụng kế hoãn binh. Dù sao, bọn họ nhất thời cũng không vội, mình có thể chậm lại, đến lúc đó, nói không chừng bọn họ đã quên.

Cho dù lúc đó bọn họ hỏi đến, mình cũng có thể nghĩ ra rất nhiều cớ để che giấu.

Vương Cẩn Mai nghe nói thế, yên lòng, vẻ mặt vô cùng mừng rõ, nhiệt tình kéo tay Từ Thiên Hải, nói mấy lời hay ho.

Ngược lại với Lý Phàm, lặng yên đứng một bên, chịu lạnh nhạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!