Chương 4: Lý Phàm Anh Vậy Mà Lại Là…

Nhà họ Lý?

Người nhà họ Cố đều mang vẻ mặt nghi hoặc, nhất thời không hiểu nổi.

Nhà họ Lý gì chứ?

"Ngài Tống, nhà họ Lý này…" Ông cụ Cố khẽ khom người cười nói, ông ta đã hiểu được từ trong lời nói của con cháu nhà họ Cố lúc nãy rồi.

Nhà họ Lý này đưa nhiều máy móc y tế và thuốc đắc tiền đến như vậy, đủ để thấy địa vị và thực lự của nhà họ Lý này, tuyệt đối không phải là thứ mà nhà họ Cố có thể so được.

Ngài Tống đó chỉ mỉm cười một cái, nhìn Lý Phàm, nói: "Tôi chỉ là tới đưa đồ, còn lại thì không biết."

Nói xong, ông ta liền rời khỏi phòng bệnh.

Nhất thời, đám người trong phòng bệnh đều im lặng không nói gì.

"Nhà họ Lý này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà tại sao lại tặng mấy thứ này chứ? Các người có ai quen biết người của nhà họ Lý này không?" Ông cụ Cố hỏi.

Đám con cháu nhà họ Cố lắc đầu.

"Ông nội, chắc không phải là Lý Phàm chứ." Cố Tuấn Hào lúc này mỉm cười âm dương quái đản, ánh mắt giễu cợt.

Lý Phàm?

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt lên Lý Phàm ở bên cạnh.

Ha ha.

Sao có thể là cậu ta chứ, một tên kiếp nhược nổi tiếng, khiến cho nhà họ Cố mất hết mặt mũi ở Hán Thành, có thể có thực lực như vậy ư?

"Tuấn Hào à, cháu đừng đùa nữa, Lý Phàm là thứ gì, chúng ta đều rõ, là một vũng bùn nhão không hơn không kém mà thôi." Mẹ vợ Vương Cẩn Mai mỉa mai hai câu.

Bà ta vô cùng xem thường Lý Phàm, cũng không biết trước đây con gái đã nhìn trúng điểm nào của cậu ta nữa.

"Ừm, mấy ngày nay mấy đứa nghe ngóng thử, Hán Thành có thêm một nhà họ Lý từ khi nào vậy." Ông cụ Cố nói.

"Cố Họa Y, chắc không phải chị đã gian díu gì với một ông chủ giàu có nào ở bên ngoài đó chứ?"

Lúc này, con gái của tam phòng nhà họ Cố ở bên cạnh, Cố Bội Sam nở nụ cười như có như không mà nói.

Cô ta xem thường người chị chú bác này của mình, trước đây ở nhà họ Cố, Cố Họa Y được sủng hơn mình.

Lớn lên, Cố Họa Y lại có danh tiếng tốt ở Hán Thành, còn được xưng là nữ thần đẹp nhất Hán Thành, có mỹ danh là đầu đàn của tứ đóa kim hoa Hán Thành.

Nhưng, tất cả những thứ này đều đã kết thúc sau khi cô gả cho một tên phế vật rồi.

Câu nói này của Cố Bội Sam vừa thốt ra, đám người nhà họ Cố đều nhìn sang Cố Họa Y và Lý Phàm mới vẻ giễu cợt.

Lăng nhăng rồi đúng không?

Các loại ánh mắt kỳ lạ, khiến cho Cố Họa Y rất khó chịu, lập tức lạnh mặt nói: "Cố Bội Sam, cô đừng nói bậy, tôi căn bản không quen biết nhà họ Lý gì hết!"

Lúc nói lời này, cô còn nhìn sang Lý Phàm ở bên cạnh một cái.

Có khi nào là anh không?

Nếu như là anh, thì sao lại chịu uất ức suốt 4 năm chứ.

"Được rồi, tất cả đừng nói nữa." Ông cụ Cố ngắt lời bàn luận của đám người, ánh mắt rơi trên người Lý Phàm, trầm giọng nói: "Thỏa thuận ly hôn, có ký hay không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!