Mọi người ngược lại hít khí lạnh!
Giống, thật sự quá giống rồi!
Nhưng, điều này sao có thể chứ?
Lý Phàm tên phế vật đó sao lại lên chiếc Rolls Royce được, hơn nữa, còn khiến Phùng Văn Điển cung kính đối đãi như thế.
Tất cả mọi người đều không nói chuyện, biểu cảm rất âm trầm.
"Đừng nói linh tinh! Tên rác rưởi đó, sao có thể là cậu Lý gì đó được!"
Từ Thiên Hải bực tức quát lên, lông mày nhíu thành một đường thẳng, trong lòng cũng rất nghi ngờ.
Sẽ không phải thật sự là Lý Phàm chứ…
Chắc không thể.
"Bỏ đi, chúng ta quay lại." Từ Thiên Hải nói, dẫn mọi người quay trở lại, nhưng vẫn là đi hai bước thì quay đầu nhìn.
Mãi đến khi chiếc Rolls Royce rời khỏi bãi đỗ xe, anh ta mới thở phào, nhưng sự nghi ngờ trong lòng lại càng nồng đậm.
Quay lại bên phía Cố Tuấn Hào, anh ta đã chạy về tới phòng họp của Công ty thuốc Vân Sinh.
Trong phòng họp lúc này, họ hàng của nhà họ Cố đều có mặt, dù sao là vụ hợp tác quan trọng như thế, nếu như xảy ra sai sót, đó chính là mất đi lợi nhuận của một năm rồi.
Ông cụ Cố lúc này nhàn nhã ngồi trên ghế chủ tịch, nheo mắt, nhìn thấy Cố Tuấn Hào mặt mày tối sầm trở về, mày trắng nhướn lên, hỏi: "Có chuyện gì?"
"Ông nội." Cố Tuấn Hào cúi đầu nói.
Nhìn thấy bộ dạng này, lại thấy trong tay anh ta trống không như thế, ông cụ Cố cảm giác không hay rồi, nghiêm trọng quát hỏi: "Hợp đồng đâu? Cháu không phải đã đắc tội với chủ tịch Vinh rồi chứ?"
Lời này vừa dứt, ánh mắt của họ hàng nhà họ Cố, lần lượt dừng trên người Cố Tuấn Hào, tràn ngập sự lo lắng.
Đặc biệt là Cố Thiệu Dũng, ông ta vừa rồi còn ở trong phòng làm việc khoác lác con trai của mình có bản lĩnh cỡ nào, bây giờ, nếu như hợp tác với tập đoàn Vinh Khang bị Cố Tuấn Hào làm hỏng, vậy ông ta thật sự mất hết mặt mũi!
"Tuấn Hào, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, con mau nói đi, chủ tịch Vinh nói như thế nào? Hợp đồng đâu? Con để ở trong xe rồi sao? Mau xuống lấy mang lên đây!" Cố Thiệu Dũng rất khẩn trương nói.
"Ông nội…"
Bịch!
Cố Tuấn Hào trực tiếp quỳ xuống đất, khóc rưng rức với ông cụ Cố: "Vinh Bân thu lại hợp đồng của cháu rồi, ông ta nói, ông ta nói…"
Thấy bộ dạng này Cố Tuấn Hào, chiếc gậy trong tay ông cụ Cố gõ mạnh xuống đất, đanh mặt nghiêm trọng nói: "Nói mau, ông ta nói gì rồi!"
Cố Tuấn Hào sợ hãi không thôi, lẩm bẩm nói: "Ông ta nói, ông ta muốn suy nghĩ lại chuyện hợp tác với nhà họ Cố, còn nói, người muốn hợp tác với tập đoàn Vinh Khang, không chỉ có một mình nhà họ Cố."
Bốp!
Một cái tát của ông cụ Cố bỗng vỗ mạnh trên bàn họp, vểnh râu trợn mắt chỉ vào Cố Tuấn Hào, trách mắng: "Nghiệt tử! Nghiệt tử! Cháu rốt cuộc làm chuyện gì ngu xuẩn rồi hả, vậy mà chọc Vinh Bân nói ra lời này! Đây là vụ làm ăn mấy trăm tỷ, ta… ta đánh chết cháu!"
Mắng rồi, ông cụ Cố giơ chiếc gậy muốn đánh tới, nhưng lại bị mấy người ở một bên ngăn cản.
"Ông cụ, ông bớt giận, sự việc đã xảy ra rồi, chúng ta phải nghĩ cách giải quyết!"
"Phải đó ông cụ, ông đừng tức giận, không tốt cho cơ thể, ông huyết áp cao, còn có bệnh tim, không thể tức giận."
Ông cụ Cố tức giận thở hổn hển vài tiếng, ngồi lại ghế chủ tịch, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Cố Tuấn Hào, quát: "Còn không mau nói những chuyện đã xảy ra khi gặp Vinh Bân, rốt cuộc là tại sao, đột nhiên lại quyết định như thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!