Chương 38: Sao Lại Là Cậu Ta

Giọng nói này khiến người ta nghe thì rất không vui.

Lý Phàm nhíu mày nhìn qua, thì nhìn thấy Từ Thiên Hải ăn mặc chỉnh tề, lúc này hai tay đút vào túi quần, mặt mày châm chóc đi về phía mình.

Đi đến trước mặt, Từ Thiên Hải còn dùng ánh mắt khinh thường đánh giá Lý Phàm từ trên xuống dưới, sau đó nới lỏng cổ áo vest của mình, mỉa mai nói: "Được đây Lý Phàm, nghiệp vụ của tiệm spa này của cậu cũng đã mở đến Hán Cung rồi, đủ giỏi."

Nói rồi, anh ta còn giơ ngón tay cái, nhưng ý giễu cợt trong lời nói lại vô cùng rõ ràng.

Lý Phàm mày ngài nhíu lại, sắc mặt có hơi phản cảm.

Tôi làm ở đâu làm gì, liên quan đến rắm gì đến anh chứ?

Với cả, tôi và Từ Thiên Hải anh rất thân sao?

Lý Phàm khẽ lắc đầu, không định lằng nhằng với đối phương, xoay người muốn đi.

Nhưng, một màn này rơi vào trong mắt Từ Thiên Hải lại khiến anh ta rất không thoải mái!

Fuck!

Một thằng con rể phế vật của nhà họ Cố, ai ai gọi kêu là đồ bỏ đi, vậy mà dám phớt lờ anh ta.

Từ Thiên Hải không định cứ như thế mà buông tha Lý Phàm, nghênh ngang bước lên, trực tiếp chặn đường đi của Lý Phàm, mỉa mai: "Yo, khá chảnh đấy, vậy mà dám phớt lờ tôi. Sao hả, thật tưởng mình đến Hán Cung thì là khách hàng tôn quý của nơi này rồi sao? Đừng nằm mơ nữa, chỗ này, cậu mãi mãi không có trả nổi đâu."

Lông mày của Lý Phàm nhíu lại, biểu cảm rất không thoải mái.

Anh còn có việc cần xử lý, không muốn lãng phí thời gian với loại ất ơ này.

Mà vào cùng lúc này, mấy nam nữ phú nhị đại đằng sau Từ Thiên Hải, cũng mang theo ánh mắt khác thường nhìn Lý Phàm.

Bọn họ tuy không thân với Lý Phàm, nhưng lại nghe qua tin tức liên quan đến anh.

Con rể ở rể của nhà họ Cố ở Hán Thành, chuyên môn ăn bám, bình thường đều là dựa vào vợ nuôi, ở nhà họ Cố, không có địa vị gì cả, ngay cả con chó của nhà họ Cố cũng không bằng.

"Cậu Từ, đây chính là Lý Phàm tên phế vật nổi tiếng đó sao, nếu như giống như lời đồn, thật là rác rưởi."

"Lần đầu gặp, thật là rất được đấy. Nghe nói anh ta ngay cả con gái của mình cũng không thể nhận, thật là đáng thương."

"Ài, Cố Họa Y của nhà họ Cố sao lại gả cho anh ta chứ, thật là nghĩ không thông mà."

Mấy người đứng đằng sau Từ Thiên Hải, cười nói bàn luận tràn đầy sự khinh bỉ.

Bọn họ, không hề đem cảm nhận của Lý Phàm vào trong mắt, một phế vật thì chỉ bị mọi người cùng cười nhạo mà thôi.

Hà tất gì phải để tâm đến cảm nhận của anh chứ.

Nhất là tên Lý Phàm này, ngay cả vợ của chính mình cũng chê bai mình, nghe đồn, còn đang nháo đòi ly hôn, thật là nực cười.

Lý Phàm nhíu chặt mày, một khắc cũng không muốn ở lại đây, trực tiếp nghiêng người chuẩn bị rời khỏi.

Nhưng Từ Thiên Hải đó lại không buông tha mà nói: "Lý Phàm, đừng đi, vừa gặp được rồi, hay là tôi mời cậu ăn cơm, đương nhiên cũng không phải là miễn phí, chỉ cần cậu kêu tiếng chó hai tiếng thì tôi mời cậu, như thế nào hả? Rất hời nhà, có thể ăn cơm ở Hán Cung, Lý Phàm cậu sau này ra người không cần nói khoác nữa, cũng có bản lĩnh."

Từ Thiên Hải sớm đã nhìn Lý Phàm không thoải mái rồi, một tên phế vật, dựa vào đâu mà có thể có được thiên tiên nữ thân như Cố Họa Y chứ.

Cố Họa Y, vốn dĩ chính là thuộc về Từ Thiên Hải anh ta!

Tên Lý Phàm này, nên chết!

"Tự anh ăn đi." Lý Phàm lạnh lùng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!