Chương 34: Chuyện Của Một Câu Nói

Nghe thấy lời này của Lý Phàm, một nhà ba miệng đều mang ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm anh.

Tên Lý Phàm này chẳng lẽ bị điên rồi?

Vậy mà dám nói ra lời lẽ như thế!

Vương Cẩn Mai lập tức nổi giận, đứng dậy, nhướn mày chỉ vào Lý Phàm, trách mắng: "Bất ngờ gì? Con gái tôi tại sao phải nghe lời cậu đi thử chứ? Một tên phế vật như cậu đưa ra chủ ý vớ vẩn gì không biết! Cút sang một bên, đừng làm chướng mắt!"

Lý Phàm bất lực thở dài, sắc mặt có hơi khó coi.

Mẹ vợ xem thường mình, đó là điều không thể thay đổi.

4 năm nay, ở trong mắt Vương Cẩn Mai, Lý Phàm chính là một con chuột qua đường, là một tên phế vật người người coi thường.

Bây giờ, Lý phú thiếu thần bí ở Hán Thành xây dựng doanh nghiệp nghiên cứu y dược lớn nhất, là miếng mồi ngon trong mắt tất cả mọi người.

Chỉ cần lấy được cơ hội hợp tác với tập đoàn Họa Vân Y, cho dù mất đi cơ hội hợp tác với tập đoàn Vinh Khang thì sao chứ?

Ông cụ Cố chắc chắn phải ngước nhìn đứa cháu gái của mình, đến lúc đó, nhà Cố Họa Y có thể ở trước họ hàng nhà họ Cố, ưỡn ngực làm người.

Nhưng, vụ hợp tác này, bàn bạc được dễ dàng sao.

Cố Họa Y biết khó.

Vương Cẩn Mai cũng biết khó.

Nhưng, cho dù không thể, cũng không đến lượt tên rác rưởi không được tích sự gì như Lý Phàm chen miệng đưa ra chủ ý.

"Đừng chen vào, nhìn thấy cậu là muốn nổi điên, phế vật không làm được trò trống gì!"

Trong lòng Vương Cẩn Mai rất cáu kỉnh, nhất là chuyện bữa tiệc gia đình tối qua, quá mất mặt rồi.

Bà ta bây giờ trong lòng rất không thoải mái, muốn tìm Lý Phàm gây phiền phức để trút giận.

Cố Họa Y đứng dậy, liếc nhìn Lý Phàm ở một bên nghe mắng, lắc đầu bất lực, trực tiếp đi vào phòng ngủ.

Lý Phàm nhìn cửa phòng ngủ đóng lại, lại vùi đầu tiếp tục lau nhà.

Khoảng hơn nửa tiếng sau, Lý Phàm tìm cớ ra ngoài, đi thẳng đến tập đoàn Vinh Khang.

Hợp tác của tập đoàn Vinh Khang, không thể rơi vào trong tay tên khốn Cố Tuấn Hào đó.

Lý Phàm vừa chuẩn bị cất bước đi vào tập đoàn Vinh Khang, kết quả, một mùi hương xộc vào mũi ở trước mặt, sau đó chính là một tiếng aiya của trong trẻo ngọt nhạt.

Một bóng người quyến rũ, trực tiếp bị Lý Phàm đụng ngã ra đất.

"Anh đi đường như nào hả, không có mắt à!

Dáng người quyến rũ đó, thân trên là chiếc áo corset cổ chữ V màu trắng, thân dưới là một chiếc váy ngắn màu đỏ bó sát, đôi chân thon dài thẳng tắp xỏ trong một chiếc quần tất giấy màu đen, dưới chân mà đôi cao gót màu đen.

Thời thượng, gợi cảm, nóng bỏng!

Vòng ba càng bốc lửa, vòng eo con kiến, vòng một ngồn ngộn.

Nhất là đôi môi đỏ rực đó, có một phong vị đặc biệt, khiến đàn ông nhìn một cái là trầm luân.

Lý Phàm cũng không phải là cố ý, vội vàng kéo đối phương, rất xin lỗi nói: "Xin lỗi xin lỗi, cô không sao chứ?"

Bốp!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!