Chương 29: Thân Phận Bại Lộ

Hiện tại Vương Phú Tường rất tức giận.

Lý Phàm này, đây là đang muốn chết sao? Lại dám chặn thảm đỏ xuống xe của ông chủ mới.

"Lý Phàm, cậu còn đứng ngây ra đó làm gì? Cút sang một bên nhanh lên!" Vương Phú Tường chỉ vào Lý Phàm, phẫn nộ quát.

Vừa rồi không dạy dỗ anh ta, thật sự là hối hận!

Lý Phàm nhíu mày, chỗ mình đứng có vấn đề sao?

Vương Phú Tường này cố ý gây khó dễ với mình đúng không?

Được rồi, ông ta kiêu ngạo, đợi chút nữa để xem ông ta kiêu ngạo thế nào!

"Ha ha, lần này Lý Phàm xong đời, quản lý Vương đã nổi trận lôi đình."

"Chuyện vừa rồi còn chưa giải quyết, có lẽ lát nữa sẽ giải quyết một thể."

"Nói nhỏ chút, đừng để quản lý Vương nghe thấy, nếu không chúng ta cũng sẽ gặp tai họa theo!"

Mấy người nhân viên nhỏ giọng nói thầm, trong đó có một số người thì thờ ơ lạnh nhạt cười trên nỗi đau của người khác.

Trong số họ cũng có người tốt với Lý Phàm, không khỏi lau mồ hôi lạnh thay anh.

Ngay cả Chu Phong Hoa cũng lạnh lùng liếc nhìn Lý Phàm, nếu không phải nể mặt Cố Họa Y của nhà họ Cố thì thật sự ông ta nhất định sẽ không tuyển anh vào.

Thế là sắc mặt ông ta lạnh lùng nói với Vương Phú Tường: "Tìm thời gian đuổi cậu ta đi, cho cậu ta ba tháng lương."

Vương Phú Tường đâu còn nghe không rõ, lập tức gật đầu cười nói: "Được rồi ông chủ, tuy nhiên không cần phải cho cậu ta ba tháng lương đâu, cậu ta hả, vừa rồi quấy rối một vị khách, phải bồi thường tiền."

Chu Phong Hoa nghe vậy thì nhíu mày, vẻ mặt và giọng nói đầy tức giận, nói: "Quấy rối khách nữ? Chuyện này cậu xử lí thật cẩn thận, không thể để lại ấn tượng xấu cho ông chủ mới."

Vương Phú Tường gật đầu nói: "Không thành vấn đề, mọi việc cứ giao cho tôi."

Dứt lời, Chu Phong Hoa đã kéo âu phục, mở rộng bước chân, vẻ mặt tươi cười đi về phía chiếc Rolls

-Royce.

Mà Vương Phú Tường thì lấy lông gà làm mũi tên, chắp tay sau lưng, vẻ kiêu ngạo và đắc ý nhìn Lý Phàm nói: "Lý Phàm, ý của ông chủ Chu là cậu có thể thu dọn đồ đạc rồi xéo đi!"

Lý Phàm thản nhiên nhìn Vương Phú Tường rồi phun ra một câu: "Ngu ngốc."

Từ "ngu ngốc" này tất cả nhân viên ở đây đều nghe thấy được, mỗi người đều nhìn Lý Phàm bằng ánh mắt quái dị.

Anh là vò đã mẻ không sợ vỡ, không định làm việc nữa?

Vương Phú Tường ngay lập tức tức giận, ngón tay đâm vào ngực Lý Phàm, quát: "Đậu xanh! Thằng nhãi nhép, mày có gan mắng một câu nữa thử xem!"

Lý Phàm ha ha cười khẩy một tiếng: "Được, yêu cầu quái đản như thế, vậy thì tôi sẽ thỏa mãn ông. Ngu ngốc, cả nhà ông đều ngu ngốc!"

"Đậu xanh! Lý Phàm, mày nhất định phải chết! Bây giờ mày không chỉ bị sa thải, tao còn phải tố cáo mày quấy rối khách, ít nhất là tạm giam hơn mười ngày! Hơn nữa, mày còn phải bồi thường tổn thất danh dự của cửa tiệm bọn tao và tổn thất tinh thần của cô Phương."

Vương Phú Tường nhe răng trợn mắt la ầm lên, tức giận đến xanh cả mặt.

Lý Phàm này thật sự là coi trời bằng vung, quả thật là ngông cuồng!

Cậu ta phải hiểu là cậu ta chỉ là một nhân viên cấp thấp nhất, bị chèn ép mà lại dám chửi mình?

Xem tôi không chỉnh chết cậu!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!