Với tiếng kêu của Phương Đình, mọi người đang ở xung quanh xem trò vui cũng mồm năm miệng mười bàn tán:
"Cái gì? Tên vô dụng Lý Phàm kia thế mà làm ra loại chuyện này?"
"Ngày thường thấy anh ta trung thực, không ngờ thế mà lại biến thái như vậy, loại cặn bã này nên đuổi việc!"
"Vợ anh ta xinh đẹp như vậy mà còn làm ra loại chuyện này?"
Những lời bàn tán của mọi người xung quanh nhanh chóng biến thành lên án Lý Phàm.
Không có lí do gì khác, chỉ vì anh quá vô dụng, ai cũng có thể chửi bới vài câu.
Phương Đình khoanh tay trước ngực, sắc mặt ngạo nghễ nhìn Lý Phàm, trong mắt lóe lên tia lạnh lùng.
Thì ra Lý Phàm anh ở đây không được chào đón như thế, vậy thì xem ra hôm nay nhất định anh phải bị đuổi việc!
Lúc này Lý Phàm cũng cố gắng hết sức giải thích: "Tôi không có, tôi thật sự không có…"
Bốp!
Phương Đình lại tiến lên tát vào mặt Lý Phàm một cái, giọng mềm mại mắng: "Anh còn ngụy biện? Chẳng lẽ tôi lại vu khống anh?"
Lời nói của cô ta vừa thốt ra, mấy người phụ nữ bên cạnh liền nói phụ họa theo: "Nói với anh ta làm gì, trực tiếp báo cảnh sát đến bắt! Ngày trước tôi tới đây anh ta cũng động chân động tay với tôi!"
Đây hoàn toàn là nói hươu nói vượn.
Ngay cả một số nhân viên trong cửa tiệm cũng bắt đầu cười trên nỗi đau của người khác nói: "Mọi người không biết, anh ta tên là Lý Phàm, con rể vô dụng của nhà họ Cố, lúc trước là vợ anh ta xin ông chủ chúng ta cho anh ta vào, không ngờ anh ta biến thái như vậy!"
Lý Phàm nhìn đám người đang phẫn nộ như thể mình thật sự làm chuyện gì thương thiên hại lý.
"Tôi không có!" Lý Phàm giải thích, tay nắm thật chặt.
Thế nhưng anh vừa lên tiếng thì lại càng phải hứng chịu nhiều lời chỉ trích và răn dạy.
"Quản lý! Quản lý của mọi người đâu?" Phương Đình không quan tâm, vênh mặt hất hàm sai khiến hô hào, chính là muốn làm lớn chuyện.
"Ôi ôi ôi, đến rồi đến rồi, cô Phương, làm sao vậy? Ai chọc giận khiến cô không vui?"
Lúc này một người đàn ông trung tuổi dáng người phát tướng chạy tới, đầu hơi hói, mặt bóng loáng, thắt lưng trên bụng cũng sắp không thắt nổi.
Vương Phú Tường, quản lý của cửa tiệm, người này tính tình hẹp hòi, đối xử với nhân viên cực kỳ hà khắc, cũng là người có tính cách có thù tất báo.
Thế nhưng bây giờ vẻ mặt đối với Phương Đình lại tràn đầy nịnh nọt.
Phương Đình là người mà ông ta biết, hai ngày trước chính mình làm thẻ hội viên cho cô ta, lập tức tính phí lên đến ba trăm triệu đồng!
Khi đó người đi cùng cô ta là một ông chủ lớn giàu có, giá trị con người lên đến mấy chục tỷ!
"Hừ!"
Phương Đình hừ lạnh một tiếng, chân mày mang theo vẻ kiêu ngạo, chỉ vào Lý Phàm, quát: "Vừa rồi lúc người này massage cho tôi thì có hành vi quấy rối tôi, ông xem đó mà làm thôi!"
Vương Phú Tường nghe vậy thì quay mặt qua, thấy là Lý Phàm thì đôi lông mày rậm nhíu một cái, trong mắt tràn đầy vẻ coi thường, nghi ngờ nói: "Lý Phàm, tại sao là cậu?"
Vương Phú Tường chán ghét Lý Phàm ba năm, một kẻ bất tài mà không biết tại sao ông chủ lớn lại nhận anh vào làm.
Dạng người này ở bên ngoài đã đủ mất mặt, bây giờ còn muốn làm hoen ố thanh danh của Đình Mỹ SPA.
Vương Phú Tường không thể dung thứ cho anh!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!