Cố Họa Y nghe nói như thế, trong lòng run lên, nâng đôi mi thanh tú nhìn Lý Phàm.
Anh đang nói cái gì vậy?
Nói thật, một khắc này, trong lòng Cố Họa Y có chút rung động, nếu thật sự Lý Phàm có tiền và địa vị, vậy thì sẽ thế nào?
Nhưng điều đó có khả năng sao?
"Lý Phàm, em biết anh đang dỗ dành em, nhưng sau này anh đừng nói nhảm như vậy!" Trong mắt Cố Họa Y hiện lên vẻ thất vọng.
Lý Phàm khẽ cười, gật đầu nói: "Được, anh biết rồi!"
Nửa đêm.
Lý Phàm nằm trên sàn nhà, vẫn không thể nào ngủ được, nghe tiếng hít thở kéo dài ở trên giường bên cạnh, anh cảm thấy rất an tâm.
Cố Họa Y đưa lưng về phía Lý Phàm, cũng không ngủ, trong đầu vẫn luôn chiếu lại cảnh buổi tối ở Caesars Palace như một bộ phim.
Ba năm, cuối cùng anh cũng có dáng vẻ như vậy.
Nghĩ đến đây, Cố Họa Y xoay người lại, nhìn về phía Lý Phàm đang ngủ dưới đất, do dự hồi lâu mới nói: "Hay là, anh lên đây ngủ đi!"
Lý Phàm nghiêng đầu, khẽ cười cười nói: "Không sao, không cần."
Nhưng sau khi nói xong, Lý Phàm liền nhận ra được điều gì đó, lúc này hối hận đến mức đấm ngực dậm chân!
Ở đây ba năm, đây là lần đầu tiên Cố Họa Y nói ra lời nói như vậy, thế mà anh vẫn còn ngu ngốc từ chối.
Tiếp theo, anh lăn qua, mỉm cười bỉ ổi nhìn Cố Họa Y, yếu ớt nói: "Cái đó, vừa rồi em vừa nói gì, hay là, em nói lại lần nữa đi?"
Cố Họa Y sớm đã tức nghiến răng ngứa lợi, tên đầu gỗ này!
Mình thật vất vả mới lấy hết dũng khí, vậy mà anh còn từ chối?
Lý Phàm đáng ghét!
Đáng đời cả một đời ngủ ở dưới đất!
"Không có gì, ngủ đi!" Cố Họa Y tức giận, động tác xoay người sang chỗ khác rất lớn, nhưng khóe miệng lại mang theo nụ cười hạnh phúc, yên tâm nhắm mắt lại.
Lý Phàm bất đắc dĩ, trong lòng khó chịu như vạn tiễn xuyên tâm, bỏ lỡ rồi.
Hôm sau, Cố Họa Y vô cùng vui vẻ ngâm nga một bài hát đi đến công ty, tất cả mọi người trong công ty đều nhìn cô với ánh mắt quái dị.
"Tổng giám Cố tại sao lại vui vẻ như vậy?"
"Không hiểu, hôm qua ở Caesars Palace náo nhiệt như vậy, chẳng lẽ có ảnh hưởng gì với cô ấy sao?"
"Ha ha, tôi thấy là cố ý giả vờ bình tĩnh thôi, không muốn bị mất thể diện trước mặt chúng ta! Thật sự là đáng thương, muốn trách thì trách cô ta đã gả cho một tên vô dụng vậy."
Sự kiện buối tối ngày hôm qua đã gây chấn động toàn Hán Thành, từ đài truyền hình đến mạng internet, tất cả đều đưua tin về hoa hồng pha lê trắng ở Caesars Palace.
Trong khi mọi người đang ước ao thì Cố Họa Y lại bị lôi ra làm trò cười.
Trong công ty rất nhiều người đều cảm thấy hôm nay Cố Họa Y chắc chắn sẽ không tới, dù sao chuyện mất mặt như vậy, đổi là ai khác thì cũng đều cảm thấy khó chịu.
Nhưng nhìn dáng vẻ bây giờ của cô, thật sự giống như nhân vật nữ chính hôm là chính là cô vậy, cô còn nhiệt tình chào hỏi những đồng nghiệp xung quanh.
Cố Bội Sam đứng ở cửa phòng làm việc của tổ trưởng, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm về phía Cố Họa Y đang đi vào văn phòng, lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu nói với Cố Tuấn Hào trong phòng làm việc: "Anh nhìn tiện nhân kia một chút, vậy mà còn ra vẻ phấn chấn như vậy, thật sự tức chết em rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!