"Cậu cái gì mà cậu! Im lặng cho tôi, ở đây khi nào tới lượt cậu nói chuyện?"
Lúc này Vương Cẩn Mai tức giận xông vào, chỉ vào mũi Lý Phàm chửi bới, ánh mắt đầy hận thù.
Tên vô dụng này, còn muốn nói cái gì nữa, còn chưa đủ mất mặt sao?
Ông Cố không muốn vấn đề này day dưa nữa, nói: "Được rồi, bây giờ đã ký được hợp đồng rồi, các anh chị em con phải cùng nhau thực hiện, đây là cơ hội để gia đình họ Cố trở thành tầng lớp thượng lưu ở Hán Thành, các con phải làm việc chăm chỉ, không được trì trệ, hiểu không? "
Cố Tuấn Hào nói, "Được rồi, ông nội, con chắc chắn không làm ông thất vọng."
Cố Bội Sam cũng gật đầu.
"Họa Y, còn con thì sao?" Ông cố quay đầu lại, sắc mặt có chút khó coi.
"Con biết rồi, ông nội." Cố Họa Y trả lời.
Sau đó ông Cố mới gật đầu, và nói vài lời với mọi người, chuẩn bị rời đi.
Đại sảnh sôi động hẳn lên vì nhà họ Cố đã ký được Hợp đồng với tập toàn Vinh Khang.
Nhưng, đột nhiên, một giọng nói không hòa nhã cho lắm phá vỡ bầu không khí này.
"Ông nội, nếu con nhớ không lầm, lần trước Họa Y và Cố Tuấn Hào đánh cược rằng, nếu cô ấy ký được hợp đồng, thì vị trí phó tổng công ty sẽ thuộc về cô ấy."
Lý Phàm ngồi bên cạnh Cố Họa Y, khi nhìn thấy Cố Họa Y ngồi xuống, trong lòng cảm thấy rất thương xót.
Rầm!
Cố Tuấn Hào đột nhiên đập bàn, chỉ vào Lý Phàm mà gầm lên: "To gan! Lý Phàm, đây là bữa tiệc giữa năm của nhà họ Cố chúng tôi, người ngoài như ccaauj, có quyền gì mà can thiệp!"
Tất nhiên là Cố Tuấn Hào nhớ, nhưng anh ta sẽ không đề cập đến!
Thiết nghĩ, Cố Họa Y cũng sẽ không đề cập đến!
Dù sao, nguồn gốc của hợp đồng này vẫn chưa rõ ràng, và có thể Cố Họa Y đã lấy được nó thông qua những thủ đoạn bẩn thỉu.
"Đúng vậy, Lý Phàm, anh không đi soi lại xem bản thân là thứ gì, lại ba lần bốn lượt đối đầu với Cố Tuấn Hào, có phải anh không xem nhà họ Cố tôi ra gì!" Cố Bội Sam phản bác lại bằng giọng điệu sắc lạnh.
Vương Cẩn Mai càng tức giận, xông lên cho Lý Phàm ăn một bạt tai, quát tháo: "Lý Phàm, cậu cút cho tôi, ở đây không có chuyện của cậu!"
Tuy nhiên, cái tát này của bà ta không thành công.
Bởi vì, Cố Họa Y im lặng nãy giờ, lúc này đứng dậy, khuôn mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Cẩn Mai, nói: "Mẹ, đủ rồi, Lý Phàm là chồng của con!"
Vương Cẩn Mai cũng sững sờ, không ngờ, con gái mình lại bênh vực một tên vô dụng.
"Họa Y, con… con điên rồi, sao con lại nói giùm tên vô dụng này!"
Vương Cẩn Mai mặt đỏ tía tai, trừng trừng mắt nhìn đại ca.
Cố Họa Y lạnh lùng nhìn Cố Tuấn Hào, nói: "Lý Phàm nói đúng, nếu hôm nay tôi không thể ký được Hợp đồng với tập đoàn Vinh Khang, có lẽ tôi đã bị mấy người đuổi khỏi công ty họ Cố rồi. Bây giờ, tôi đã lấy được bản Hợp đồng này, vị trí phó tổng, đương nhiên là của tôi."
Sau đó, Cố Họa Y quay lại nhìn ông Cố, và nói: "Ông ơi, ông có hứa qua đó."
Ông Cố nắm chặt cây nạng trong tay, lông anh lạnh băng, hừ lạnh một tiếng, "Chuyện này nên bàn bạc lại!"
Nói xong, ông Cố không ở lại nữa, xoay người rời khỏi sảnh phụ.
"Ông ơi!" Cố Họa Y lo lắng!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!