"Bàn xong rồi? Lý Phàm, đừng nói đùa với tôi như vậy!"
Họa Y sững sờ trong giây lát sau đó tỏ ra rất tức giận.
Đến lúc này rồi mà Lý Phàm vẫn còn có tâm tư nói đùa với cô.
Anh có biết hợp đồng lần này có ý nghĩa như thế nào không?
Lý Phàm đang định mở miệng giải thích thì Cố Họa Y đã nằm xuống, đưa lưng về phía anh.
Bất đắc dĩ, Lý Phàm đành phải yên lặng lại.
Cố Họa Y, tất cả những gì em phải chịu đựng cứ để Lý Phàm anh gánh thay em đi.
Bữa tiệc của nhà họ Cố đêm mai, em nhất định sẽ trở thành đối tượng mà đám người đó phải hâm mộ!
Chỉ cần là thứ em muốn, Lý Phàm anh đều sẽ thay em chuẩn bị kỹ càng!
Chạng vạng tối hôm sau, nhà họ Cố bao một căn phòng lớn trong một khách sạn bốn sao ở Hán Thành để tổ chức tiệc giữa năm.
Cửa khách sạn, một bóng người xinh đẹp đã chờ từ lâu, lại mang theo nhàn nhạt lo lắng và tức giận.
Cố Họa Y đã tới từ sớm, cô đang nôn nóng bất an nhìn đồng hồ ở cổ tay, chờ Lý Phàm.
Sao anh vẫn chưa tới?
Bảo anh hôm nay chú ý ăn mặc một chút, không phải chưa lâm trận đã bỏ chạy rồi đấy chứ.
Bữa tiệc giữa năm này của nhà họ Cố tất cả mọi người đều phải tham gia, nhưng lần nào Lý Phàm cũng trở thành đối tượng để mọi người chế giễu, không có cách nào, chính là đến để làm nền cho người khác ở bữa tiệc.
Lần này, Lý Phàm có thể khác những lần trước hay không đây…
Cố Họa Y tự giễu lắc đầu, thế mà cô vẫn còn ảo tưởng về Lý Phàm nữa.
"Họa Y."
Lý Phàm ba chân bốn cẳng chạy tới, ý cười đầy mặt, nói: "Chờ anh lâu chưa?"
Họa Y lạnh lùng liếc nhìn Lý Phàm, không vui nói: "Tại sao bây giờ anh mới tới, bảo anh thay quần áo mà sao vẫn là cái dạng này?"
Lý Phàm sờ mũi, nói: "Anh cũng không có quần áo gì nhiều, hơn nữa hàng năm đều như vậy còn gì, không sao đâu."
Cố Họa Y nhíu đôi mày xinh đẹp lại, vẻ mặt bất mãn nhưng cũng không nói gì thêm.
Còn mong đợi cái gì nữa chứ?
Quá khứ đều bị chế giễu tới mức vô cùng thê thảm, Cố Họa Y cũng đã quen rồi.
Hơn nữa Lý Phàm là một người bất tài, cho dù có mặc hoàng bào vào thì cũng không thể thay đổi được gì.
Mà đêm nay chắc chắn Cố Tuấn Hào sẽ không buông tha cho cô.
Dứt khoát, Họa Y lạnh lùng mở miệng nói: "Được rồi, chút nữa không được em cho phép thì anh đừng nói lung tung gì đấy, em bảo anh nói cái gì thì anh nói cái đó, miễn cho đến lúc đó trở thành trò cười cho bọn họ, biết chưa?"
Lý Phàm gật đầu, cười ha ha, tỏ ra không quan trọng.
Nhìn thấy dáng vẻ cà lơ phất phơ của Lý Phàm, Họa Y hận không thể một cước đem anh đạp ra ngoài.
Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!