Chỉ bởi vì mình không làm được gì, chỉ vì mình là một tên phế vật, là một tên ở rể.
Nghe thấy thanh âm yếu ớt khiến người ta đau lòng của con gái, Lý Phàm siết chặt nấm đấm, nói: "Tôi sẽ góp đủ tiền."
Nghe thấy lời này, đôi đồng tử của Cố Họa Y chợt phóng to ra, trái tim khẽ run rẩy, nhìn chăm chăm vào bóng lưng của Lý Phàm.
Anh, hóa ra vẫn còn có dáng vẻ của đàn ông.
Lý Phàm quay người, nghiêm túc mà nhìn Cố Họa Y đã lập tức nghiêng đầu lau nước mắt kia, sau đó rời khỏi bệnh viện trong tiếng trách cứ của đám người.
"Ông cụ, ông xem kìa, tên Lý Phàm này thật sự là quá hỗn xược rồi."
"Đúng rồi đó ông nội, tên phế vật dó mà lại dám không nghe lời của ông!"
Người nhà họ Cố, lập tức đem quạt ra thổi lửa.
Ông cụ Cố cũng chỉ lắc đầu, không nói gì cả.
Lý Phàm có thể gom góp được nhiều tiền như vậy sao?
Ha ha!
Cố Họa Y nhìn bóng lưng Lý Phàm rời đi, trong lòng rất bất lực.
Mình tuy là cháu gái của nhà họ Cố, nhưng đại quyền tài chính đều nằm trong tay của mẹ, hơn nữa lần này là mệnh lệnh của ông cụ, cho dù mình có chút tích góp thì cũng không thể lấy ra được.
Cửa ngân hàng, Lý Phàm và Vương Siêu đứng cùng nhau, Vương Siêu cao cao gầy gầy lấy ra 600 triệu, dùng một túi vải đựng kỹ đưa cho Lý Phàm, nói: "Cầm lấy mà dùng trước đi, không cần gấp trả cho tôi."
Lý Phàm nhận lấy cái túi vải đó, ánh sáng nước mắt lấp ló, cảm kích mà nói: "Anh Siêu, tôi nhất định sẽ nhanh chóng trả cho anh!"
"Haiz, nói gì vậy chứ, hai chúng ta là gì của nhau chứ!"
Vương Siêu vỗ vỗ vai của Lý Phàm cười ha ha nói.
"Vương Siêu, anh dám cho anh ta mượn tiền thì hai chúng ta đừng kết hôn nữa!"
Đột nhiên, một tiếng quát mắng õng ẹo truyền tới, một cô gái ăn vận xinh đẹp đi tới với khí thế hừng hực.
Chát!
Cô ta tiến lên trước liền cho Lý Phàm một bạt tay, chỉ vào mũi anh mà mắng: "Lý Phàm, anh thật là không biết xấu hổ, anh mượn tiền Vương Siêu nhà tôi bao nhiêu lần rồi! Anh không xấu hổ, tôi cũng xấu hổ giùm anh đó!"
"Di Giai, em làm gì vậy!" Vương Siêu sốt sắng, túm lấy Triệu Di Giai đang phát điên kia.
Người phụ nữ này chính là bạn gái của Vương Siêu, mặt đẹp, dáng xinh, chỉ là tính cách cao ngạo, có một loại khí phách không coi ai ra gì.
"Em làm gì vậy là sao? Vương Siêu, em cảnh cáo anh, anh dám cho anh ta mượn tiền thì hai chúng ta khỏi kết hôn!"
Triệu Di Giai hất tay Vương Siêu ra, hất cằm, hai tay khoanh trước ngực.
Đương nhiên, ngoài cửa đã vây tới không ít người.
Vương Siêu liều mạng giải thích: "Di Giai, Xuyến Xuyến bị bệnh máu trắng nhập viện rồi, cần tiền gấp…."
"Con nhỏ đó chết rồi thì thôi! Dù gì thì một tên phế vật ở rể như anh ta, ngay cả con gái của mình cũng không thể nhận, anh giúp anh ta làm gì?" Triệu Di Giai nói chuyện như kim chọc vào tim vậy.
Bàn tay cầm lấy túi vải của Lý Phàm siết chặt lại, sau đó buông lỏng ra, nhét túi vải vào tay Vương Siêu, cười ha ha nói: "Anh Siêu, không cần nữa, sau này tôi sẽ tới uống rượu mừng của hai người."
Nói xong, Lý Phàm quay người, nhanh bước rời khỏi chỗ này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!