Lý Phàm bình tĩnh nhìn Vinh Bân, lãnh đạm mở miệng nói: "Chủ tịch Vinh, tôi làm như vậy ông không có ý kiến gì chứ?"
Vinh Bân lúc này nào dám nói nửa chữ không, liếc nhìn con trai đang kêu rên trên mặt đất, nói: "Đó là nó bị trừng phạt đúng tội, ngài Lý trừng trị nó như vậy rất đúng với ý của tôi."
Con trai bị phế, người làm cha lại còn nói rất đúng ý ông ta.
Sở Trung Thiên hít vào một ngụm khí lạnh, đã sớm biết thân phận của ngài Lý này không hề tầm thường nhưng giờ phút này vẫn còn cảm thấy sửng sốt!
Vinh Bân là chủ tịch tập đoàn Vinh Khang, bác của ông ta chính là Vinh Xương Hòa đấy!
Nhân mạch và địa vị của ông ta cao hơn!
Người như vậy dù nói câu nào thì người như Sở Trung Thiên cũng bị rơi từ trên mây xuống dưới đất.
Không thấy Đàm Khắc Minh còn phải cung kính đứng ở phía sau ông ta như thế kia à.
Lại nhìn Vinh Thường Uy kia, giờ phút này anh ta đang nằm trên mặt đất, che lấy hạ bộ, sắc mặt thống khổ nhìn cha mình, nghẹn ngào nói: "Ba… Báo thù cho con…"
Vẻ mặt Vinh Bân rất tức giận, khóe mắt phát lạnh, ngài Lý giữ lại mạng cho nó đã là nhận nhượng rất nhiều rồi!
"Đem cậu chủ đi ra ngoài."
Vinh Bân lạnh lùng mở miệng nói: "Còn nữa, sau khi xử lý xong rồi thì tống nó về Kinh Đô, không cho phép nó bước chân ra khỏi Kinh Đô nửa bước, nếu như nó dám đi thì đánh gãy hai chân của nó cho tôi!"
Tùy tùng ở sau lưng Vinh Bân cúi người cung kính nói: "Vâng, thưa Chủ tịch."
Rất nhanh, Vinh Thường Uy đã bị người ta dìu ra ngoài.
Đàm Khắc Minh đã tận mắt chứng kiến tất cả những thứ này, bây giờ còn có chút hoảng hốt, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào Lý Phàm.
Không sai, anh chính là thằng con rể bỏ đi kia của nhà họ Cố!
Lúc trước, khi ông cụ nhà họ Cố mời mình tham gia bữa tiệc trăm ngày cho cô con gái nhỏ của nhà họ Cố đã nhìn thấy anh ta, lúc đó Lý Phàm chính là đồ bỏ đi trong miệng tất cả mọi người.
Trước kia anh ta cũng không để ý đến Lý Phàm, chỉ cảm thấy người trẻ tuổi này vô cùng hèn mọn.
Bây giờ xem ra, tất cả mọi người đã hiểu lầm!
Một lát sau, Đàm Khắc Minh duỗi hai tay ra, ý cười đầy mặt nghênh đón, nói: "Xin chào ngài Lý, tôi là Đàm Khắc Minh."
Đó là một cơ hội!
Đàm Khắc Minh là người trong giới nên đương nhiên biết rõ, người có thể khiến Vinh Bân tôn kính như vậy nhất định là hạng người có xuất thân không thể tưởng tượng được.
Lý Phàm chần chờ nhìn Đàm Khắc Minh, lạnh nhạt vươn tay ra, nói: "Lý Phàm."
Quả nhiên là anh ta!
Tiếp theo, Vinh Bân bảo tùy tùng lấy ra một phần hợp đồng, cung kính đưa cho Lý Phàm nói: "Ngài Lý, đây là hợp đồng ngài cần, chỉ cần cô Cố ký tên là được rồi."
Lý Phàm nhìn cũng không buồn nhìn, nói: "Đêm mai nhà họ Cố tổ chức tiệc giữa năm, ông tự mình đưa tới đi."
Vinh Bân là người hiểu chuyện, trong chớp mắt đã hiểu ý của Lý Phàm.
Sau đêm đó, ông ta từng cho người xâm nhập nghe ngóng tình hình nhà họ Cố, phát hiện ra Họa Y ở nhà họ Cố rất không được chào đón, mà nguyên nhân phần lớn chính là đến từ Lý Phàm.
Lý Phàm ở nhà họ Cố, thậm chí là ở Hán Thành đều nổi tiếng là đồ bỏ đi ăn bám.
Vinh Bân vô cùng không hiểu, rõ ràng ngài Lý rất có thực lực và bối cảnh nhưng tại sao lại phải hành động thấp kém như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!