Vinh Bân lúc này đi ra khỏi tòa cao ốc của tập đoàn Vinh Khang, trước cửa đỗ một chiếc Bentley màu đen, bên cạnh có mười mấy vệ sĩ mặc vest đen mặt mày nghiêm nghị.
Nếu như bị người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ rất bàng hoàng!
Chủ tịch Vinh Bân của tập đoàn Vinh Khang, ra khỏi cửa rồi!
Bao nhiêu người mong gặp mặt chủ tịch Vinh của tập đoàn Vinh Khanh ở Hán Thành, đều bị từ chối.
Bây giờ, ông ta vậy mà đích thân ra ngoài gặp.
"Ba?"
Vinh Thường Uy lúc này ngây người, nghe tiếng trong điện thoại, là ba của anh ta không sai.
Chuyện gì thế này?
"Thường Uy? Chuyện gì thế, con sao lại có điện thoại của cậu Lý?" Đầu dây bên kia, Vinh Bân cũng sửng sốt, thanh điệu trở nên cao hơn.
"Thằng nhóc chết tiệt này chọc con, con muốn giết chết cậu ta!" Vinh Thường Uy ngước mắt, sắc mặt ác độc nhìn Lý Phàm sắc mặt thản nhiên đó, vẻ mặt tức tối.
Chắc chắn là trùng hợp, ba của anh ta sao lại biết tên khốn này được.
Hơn nữa, còn tôn kính như thế!
Không thể nào!
"Hỗn láo! Ai cho phép con vô lễ với cậu Lý hả, đưa điện thoại cho cậu Lý mau!" Vinh Bân tức giận quát tháo, trong lòng vô cùng bàng hoàng, lẽ nào thằng con trời đánh chọc phải cậu Lý rồi?
Vinh Bân biết rất rõ bản chất của con trai mình, không ham học hỏi, chơi bời lêu lỏng, đã gây cho ông ta không ít phiền phức!
Nếu như chọc giận cậu Lý, vậy nhà họ Vinh xong đời rồi!
"Ba…" Vinh Thường Uy rất không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn ném điện thoại cho Lý Phàm, lạnh lùng nói: "Cậu được đấy, vậy mà có số điện thoại của ba tôi, nhưng, điều đó cũng không thay đổi được cái gì cả!"
Lý Phàm không có nói chuyện, nhẹ nhàng đặt Cố Họa Y sang một bên, sau đó cầm điện thoại, ánh mắt lạnh nhạt nói: "Vinh Bân? Tôi không có thời gian nói nhảm với ông, con trai của ông không cho tôi đi, chỉ cho ông một cơ hội!"
Ngữ khí lạnh băng, mang theo sát ý.
Vinh Binh không phải đồ ngốc, tự nhiên nghe ra được, vội cúi người nói: "Vâng vâng vâng, cậu Lý, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm, cậu đưa điện thoại lại cho nghiệt tử đó, tôi nói chuyện với nó."
Lý Phàm gật đầu, ném điện thoại cho Vinh Thường Uy.
Vinh Thường Uy lúc này vô cùng tức tối, bỗng vỗ bàn gào lên: "Con mẹ mày hù dọa tôi à? Còn chỉ có một cơ hội, tôi thấy cậu còn cái mạng chó này không, Hầu Nguyên Dũng, động thủ của bản thiếu!"
Vinh Thường Uy trong nháy mắt gào lên, từ trong chiếc điện thoại ném ở sô pha truyền đến một giọng nói giận dữ mang đầy sự trách mắng: "Vinh Thường Uy! Con hỗn láo! Ba bây giờ có phải không quản được con nữa rồi không hả!"
Ba… tức giận rồi.
Mắt của Vinh Thường Uy nheo lại, cả thân dọa run như cầy sấy, trán toát mồ hôi lạnh, cầm điện thoại lên: "Ba, sao thế…"
Vinh Thường Uy còn chưa từng thấy ba của anh ta nổi giận lôi đình như thế, anh ta cũng có hơi hoảng rồi, từng trận hàn khí tỏa ra từ xương.
"Còn sao thế? Con có biết con đã chọc giận ai không? Bây giờ, lập tức xin lỗi cậu Lý mau! Không nhận được sự tha thứ của cậu Lý, ba rút gân con!" Vinh Bân ở đầu dây bên kia tức điên cắt ngang lời của Vinh Thường Uy, cơn giận bay lên chín tầng mây!
Khẩu khí lạnh lùng, mang theo giọng nói ra lệnh, không cho phép Vinh Thường Uy phản bác!
Ba thật sự tức giận rồi!
"Ba… Cậu ta chỉ là một tên trai bao vô dụng, còn ra oai với con, ba kêu con đi xin lỗi loại rác rưởi này sao?" Trong lòng Vinh Thường Uy rất không phúc, ba rốt cuộc bị làm sao thế?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!