Cùng lúc đó, Lý Phàm đến bệnh viện nhân dân thành phố.
Sáng sớm mẹ vợ đã cho người ta nhắc nhở thúc dục anh nhiều lần.
Vừa mới bước vào cửa, Lý Phàm đã bắt gặp Lưu Tân Dân vội vã chạy đến, trên mặt của ông ta tràn đầy nụ cười lấy lòng, nói: "Hoan lên anh Lý đến bệnh viện thị sát công việc của chúng tôi."
Biểu cảm của Lý Phàm khẽ giật mình, khoác tay rồi nói: "Viện trưởng Lưu, ông không cần phải như thế này đâu, làm tốt bổn phận của ông là được, tôi chỉ đến đây thăm con gái của tôi."
Lưu Tân Dân cười xấu hổ nói: "Vậy được rồi, tôi không làm phiền anh Lý nữa, bệnh tình của con gái anh mong anh cứ yên tâm, tối ngày hôm đó chúng tôi sẽ mở cuộc họp chuyên gia đã có phương án."
Lý Phàm gật gật đầu, lúc này Lưu Tân Dân mới quay người rời đi.
Sau đó anh đi vào trong phòng bệnh của Xuyến Xuyến, mới vừa bước vào cửa liền bị một âm thanh gắt gỏng quát gọi lại.
"Lý Phàm, sao bây giờ cậu mới xuất hiện hả? Cậu có biết trong bệnh viện này rất bẩn rất mệt không hả?"
Mẹ vợ Vương Cẩn Mai nhìn thấy Lý Phàm đến đây lập tức giận dữ hùng hổ xông đến chỉ vào mũi của Lý Phàm rồi chửi ầm lên.
Tức chết đi được.
Mình chăm sóc cả một buổi sáng đứa con tạp chủng đáng chết thật sự mệt mà.
Nếu như không phải là ông cụ thích Xuyến Xuyến thì Vương Cẩn Mai bà ta thật sự không có ý định để ý đến con nhỏ này.
Đứa con gái của cái thằng vô dụng như là Lý Phàm quả thật làm cho nhà họ Cố phải mất mặt.
Nhưng mà bình thường Vương Cẩn Mai không dám nói cái gì, bởi vì ông cụ coi Xuyến Xuyến giống như là cục cưng, đương nhiên là bà ta không có lời nào để nói.
Biểu hiện của Lý Phàm rất khiêm tốn, nói: "Mẹ, mẹ về đi, để con chăm sóc cho Xuyến Xuyến."
Vương Cẩn Mai vung tay lên ném đồ vật ở trong tay mình cho Lý Phàm, oán hận cắn răng nói: "Nói cho cậu biết, mặc dù là ông cụ cho phép cậu đến đây chăm sóc cho Xuyến Xuyến, nhưng mà cậu nhớ kỹ cho tôi Xuyến Xuyến là người nhà họ Cố, nếu như cậu có gan nhắc đến việc Xuyến Xuyến là con gái của cậu ở trong bệnh viện thì tôi sẽ giết chết cậu!"
Nói xong, Vương Cẩn Mai trừng mắt nhìn Lý Phàm, quát lớn: "Đến đó làm cái gì nữa hả, còn không đi làm việc đi?"
Lý Phàm nhanh chóng cầm lấy cái chậu đi vặn một chậu nước nóng, trở về lau mặt lau tay cho Xuyến Xuyến ở trên giường bệnh.
Xuyến Xuyến rất ngoan ngoãn, nhìn thấy Lý Phàm đang lau tay cho mình, vẫn cười hì hì, khóe miệng có hai lúm đồng tiền trông rất là đáng yêu.
Trong mắt của Lý Phàm đều là biểu cảm cưng chiều, anh chọc chọc vào chiếc mũi nhỏ nhắn như pha lê của cô bé, làm mặt quỷ với cô bé.
Xuyến Xuyến cười thành tiếng, kêu lên: "Ba ơi…"
Bịch!
Bỗng nhiên Vương Cẩn Mai đứng ở một bên đang cầm điện thoại thảo luận cho chị em tốt túi xách nào đẹp mắt, lập tức đứng dậy nổi giận đùng đùng đi tới, một bàn tay tát lên trên mặt của Lý Phàm, mắng: "Cậu làm gì hả, ai cho cậu cho con bé gọi cậu là ba?"
Lý Phàm bị một bạt tai bất thình lình này đánh làm cho choáng váng, trong tay bưng theo thau nước, nắm chặt tay lại.
Anh nhìn Xuyến Xuyến đang ngồi trên giường bệnh, đôi mắt to tròn như là hai viên ngọc của cô nhóc tràn đầy nước mắt.
Cô bé ý thức được rằng mình đã nói sai, nhanh chóng lôi kéo vạt áo của Vương Cẩn Mai, nói: "Bà ngoại ơi, không phải là ba sai đâu, là Xuyến Xuyến sai mà…"
"Cháu còn gọi nó là ba nữa?"
Vương Cẩn Mai quay đầu lại im lặng trừng mắt liếc nhìn Xuyến Xuyến.
Xuyến Xuyến bị dọa đến nỗi thân thể run lên, méo miệng sắp khóc, nước mắt ở trong mắt cũng theo đó mà lăn xuống.
Lý Phàm nhìn thấy cảnh tượng này vội vàng nói xin lỗi: "Mẹ, là do con không tốt, sau này con sẽ không dám nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!