Con mắt của Lý Phàm như là muốn nứt ra, trước mắt không phải là ai khác mà chính là Cố Tuấn Hào.
Trên mặt của Cố Tuấn Hào tràn đầy nụ cười đùa cợt, chân mày hất lên, dùng cái mũi mà nhìn người, ngang ngược càn rỡ: "Ôi, Lý Phàm bây giờ cậu hay quá nhỉ, còn dám nói như vậy với ông đây nữa?"
Bốp!
Cố Tuấn Hào đạp một đạp đạp thẳng vào trong ngực của Lý Phàm.
Lý Phàm lui ra phía sau mấy bước, gương mặt lạnh lùng che ngực.
Mẹ Lý xông lên gọi: "Phàm, con không sao chứ?"
"Mẹ, con không sao đâu." Lý Phàm vội vàng giữ chặt mẹ mình lại.
Anh không hi vọng mẹ mình sẽ can thiệp vào chuyện này, cái này có vẻ như là Cố Tuấn Hào cố ý đến đây để gây chuyện.
"Cậu… cậu Cố, nếu như Phàm có chỗ nào có lỗi với cậu thì tôi thay nó nói xin lỗi với cậu, xin cậu bỏ qua cho nó, nói như thế nào thì Phàm cũng là con rể của nhà họ Cố
Mẹ Lý nén giận nói với Cố Tuấn Hào, cố gắng nặn ra nụ cười.
Cố Tuấn Hào chau lông mày lại, lạnh lùng nhìn mẹ Lý, quát mắng: "Cút đi, con mẹ nó bà là cái gì chứ hả, một người mẹ vô dụng còn là một người đang chờ chết, có tư cách gì để tôi bỏ qua cho cậu ta?"
Dứt lời, Cố Tuấn Hào giơ một bàn tay lên muốn tán lên trên mặt của mẹ Lý.
Lý Phàm gấp gáp.
Trên đời này không có một ai có thể ăn hiếp mẹ của mình.
Mẹ của thiếu chủ Long Môn, cả thiên hạ này phải tôn kính.
Anh bước lên một bước hung hăng nắm lấy cổ tay của Cố Tuấn Hào, lạnh giọng nói: "Cố Tuấn Hào, anh dám!"
Đây là lần đầu tiên Lý Phàm nổi giận với Cố Tuấn Hào, người kia cũng hơi giật mình, sau đó trên mặt tràn đầy nụ cười chế nhạo, chửi vài tiếng đậu xanh.
Sau đó anh ta vung tay tới, một bàn tay giận dữ quất lên trên mặt của Lý Phàm, quát: "Mẹ kiếp, vậy thì ông đây đánh mày."
"Đánh cho tao."
Cố Tuấn Hào giơ tay lên, lớn tiếng nói với mấy tên côn đồ ở đằng sau.
Trong lúc nhất thời mấy tên lưu manh đã đập phá cửa hàng ăn sáng thành một đống hỗn độn.
Mà Lý Phàm thì cứ đứng yên ở trước mặt của người mẹ đang im lặng khóc lóc rơi nước mắt, oán hận nhìn chằm chằm vào Cố Tuấn Hào.
Hai tay của Cố Tuấn Hào đút vào trong túi quần, vô cùng phách lối nhìn Lý Phàm, sau đó nói: "Lý Phàm, cậu đừng có quên căn nhà cũ này là của nhà họ Cố tôi thương hại các người mới cho các người ở, cậu dám lớn tiếng với tôi, cậu không muốn ở lại đây nữa à?"
Lý Phàm nghe vậy nhíu mày lại.
Nhìn thấy bộ dạng này của anh, Cố Tuấn Hào lạnh lùng cười một tiếng nói: "Tôi cũng không muốn phải đối xử với cậu như vậy, thôi như vậy đi vì hành vi lúc nãy của cậu, cậu quỳ xuống nói xin lỗi với tôi, nếu không thì ngày hôm nay tôi sẽ thu hồi lại nơi này, đuổi người mẹ muốn chết mà không được chết của cậu ra bên ngoài."
Nghe nói như vậy, sắc mặt của Lý Phàm chìm đến đáy cốc.
Mà Cố Tuấn Hào trước mắt thì trên mặt lại tràn đầy nụ cười lạnh lùng và dữ tợn, mấy tên lưu manh sau lưng cũng mỉa mai cười cợt theo.
Lý Phàm bất đắc dĩ buông lỏng bàn tay đang nắm chặt lại.
Anh nhấc mày lên nhìn về phía một bóng dáng trong đám người đang xem náo nhiệt ở cách đó không xa, hơi ngăn cản tầm nhìn, sau đó anh chậm rãi cong gối xuống, muốn quỳ xuống thật.
Nhưng mà đúng lúc này có một bàn tay ấm áp run rẩy kéo Lý Phàm lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!