Đây là lời hứa hẹn của Lý Phàm đối với Cố Họa Y, lời hứa ngàn vàng.
Là áy áy và sự bù đắp trong bốn năm nay của anh đối với Cố Họa Y.
Bốn năm qua, Cố Họa Y chưa từng rời khỏi Lý Phàm lần nào, cũng lắm lúc đưa tiền cho mẹ của Lý Phàm, những thứ này anh đều đặt ở trong mắt.
Cho dù là bình thường đối xử với Lý Phàm lạnh nhạt một chút, nghiêm khắc một chút, nhưng Lý Phàm cảm thấy đó cũng là tình yêu đối với anh.
Một cô gái tốt như thế này, cả đời này Lý Phàm cũng muốn chờ đợi, anh nhất định phải dùng quãng đời còn lại của mình để bảo vệ cho Cố Họa Y và con gái.
"Anh thật sự không lừa gạt em?" Trên mặt của Cố Họa Y tràn đầy nước mắt, gương mặt xinh đẹp hơi đỏ hồng.
Những năm gần đây cô đã phải nhận hết những ánh mắt xem thường của nhà họ Cố, bị người ta phỉ nhổ, Cố Họa Y hi vọng là có một ngày nào đó mình có thể đường đường chính chính ôm Lý Phàm ở trước mặt của người khác, nói cho mọi người người này chính là chồng của cô, là ba của Xuyến Xuyến.
Lý Phàm yên lặng lau sạch đôi chân ngọc ngà tinh xảo cho Cố Họa Y, nói: "Họa Y, anh đồng ý với em, anh sẽ không để em phải thất vọng."
Nói xong, Lý Phàm xoay người rời đi.
Cố Họa Y ngồi ở bao giường nhìn bóng lưng đi khỏi của Lý Phàm, sương mù trong đôi mắt dạt dào: "Lý Phàm, anh đừng để em phải thất vọng đối với anh…"
Trong bốn năm nay cô đã vì cái nhà này mà bỏ ra quá nhiều, cô đã phải chịu đựng quá nhiều.
Cô ao ước có một ngày nào đó mình sẽ được tỏa sáng biết bao nhiêu.
Ở bên đây Lý Phàm vừa đi ra ngoài liền bấm số điện thoại gọi cho Tiền Phúc, đầu dây bên kia truyền đến âm thanh cung kính của Tiền Phúc: "Tiểu thiếu chủ, cậu có gì dặn dò sao?"
"Tiền Phúc, ông có biết tập đoàn Vinh Khang không vậy?" Lý Phàm hỏi.
"Có biết, là công ty lớn nhất nhì về thiết bị y tế ở trong nước, cậu đây là muốn?" Tiền Phúc hỏi.
"Chú sắp xếp cho tôi một chút, tôi phải lập tức gặp mặt với chủ tịch của Vinh Khang ở Hán Thành." Lý Phàm nói.
"Được tiểu thiếu chủ, tôi lập tức để sắp xếp ngay." Tiền Phúc trả lời.
Lý Phàm ngửa đầu lên bầu trời với lấm tấm những vì sao.
Anh là Long Quân tương lai của Long Môn, cho dù hiện tại anh chỉ là một con rối được Long Môn đẩy ra ngoài, nhưng anh vẫn có thể lợi dụng sức mạnh của Long Môn mà làm bất cứ chuyện gì.
Nhưng mà đối mặt với Long Môn, Lý Phàm vẫn không dám công khai thân phận của mình ra.
Bởi vì người phụ nữ lòng dạ rắn rết có thủ đoạn tàn nhẫn vẫn còn đang ở đó, bà ta vẫn còn là Long Hậu của Long Môn.
Bày mưu rồi hành động, Lý Phàm có tính toán riêng của mình.
Sau khi anh và mẹ bị đuổi ra khỏi Long Môn, Lý Phàm vẫn luôn nhẫn nhịn.
Người trên đời này ai cũng xem anh là một người vô dụng.
Ngay cả Long Môn cũng chế giễu anh là một đứa con riêng.
Nhưng mà ai biết rằng qua nhiều năm như vậy, Lý Phàm đã sớm có nền móng riêng cho mình.
Trong bóng tối, một bóng dáng lặng lẽ bước ra, sau đó quỳ một chân trên mặt đất với Lý Phàm, vô cùng cung kính mà nói: "Thiếu quân, có cần tôi đi cùng với người không?"
Lý Phàm đứng chắp tay, lắc lắc đầu: "Không cần đâu."
Là Quân trong lương lai, cần gì sợ Long Hậu.
Cùng lúc đó trên tòa cao ốc của tập đoàn Vinh Khang vừa mới được thành lập ở Hán Thành, trong phòng làm việc của chủ tịch ở trên tầng cao nhất, đèn đuốc sáng trưng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!