Chương 10: Niềm Kiêu Hãnh Và Tự Hào

Sự xuất hiện của Lý Phàm làm cho sắc mặt của tất cả những người nhà họ Cố trong phòng họp trở nên vặn vẹo, trông rất là khó coi.

"Lý Phàm, cái tên vô dụng này vào đây bằng cách nào vậy? Không biết đây là đâu hả, cậu cút ra ngoài ngay lập tức cho tôi!" Lúc này Cố Tuấn Hào chỉ thẳng vào mặt của Lý Phàm, tức giận nói.

Cái thứ rác rưởi chẳng là cái thái gì, không có tư cách bước vào công ty nhà họ Cố.

Càng không có tư cách bước vào trong phòng họp này.

"Ôi chao, cái tên vô dụng như cậu ta sao lại vào đây vậy, đây không phải là mất mặt hả?"

"Đúng vậy đó, còn nói là đồng ý cái gì nữa chứ, đây không phải là đang đào hố cho Cố Họa Y à, đúng là không có đầu óc."

"Ha ha, là một thằng nhóc ăn bám nhà người ta, vậy mà cũng có mặt mũi để khoa tay múa chân."

Trong lúc nhất thời ở trong phòng họp, những nhân viên cấp cao và họ hàng của nhà họ Cố đều bàn luận đủ kiểu đối với Lý Phàm, trong lời nói tràn đầy sự khinh miệt và xem thường .

"Sao anh lại đến đây vậy?" Lúc này Cố Họa Y cũng có hơi hốt hoảng nhưng càng nhiều hơn chính là tức giận.

Lý Phàm sao lại đến đây.

Nhưng mà trên mặt của anh để anh mang theo nụ cười dịu dàng, đi về phía Cố Họa Y.

Bốn năm nay mình chưa hề cho cô cái gì hết, cũng chưa từng giúp đỡ cô chuyện gì, tất cả mọi người đều xem thường anh, duy nhất chỉ có Cố Họa Y vẫn luôn ở bên cạnh của anh.

Cho dù là ngày bình thường Cố Họa Y đối xử với anh rất nghiêm khắc, luôn tức giận với anh, nhưng mà Lý Phàm cũng không xem đây là chuyện đáng kể.

Bởi vì Cố Họa Y là vợ của anh, là quá khứ và cả tương lai của anh.

Trước kia anh không có cái gì, để cho em chịu đủ chỉ trích rồi.

Ngày hôm nay anh đã kế thừa Long Môn, cho em một đời phồn hoa.

Lý Phàm bước lên đứng ở bên cạnh Cố Họa Y, chân thành nói: "Họa Y, đồng ý với ông nội chuyện hợp tác này, trừ em ra không thể là ai khác."

Nhìn sự kiên định trong ánh mắt của Lý Phàm, trong một khoảnh khắc Cố Họa Y cảm thấy hoảng hốt, dường như những gì mà Lý Phàm nói sẽ trở thành sự thật, dường như là anh thực sự thay đổi rồi.

"Ha ha ha, tức cười chết đi được, cậu nói cái gì chứ? Lý Phàm, cậu coi nơi này là nơi nào vậy, nơi này chính là công ty nhà họ Cố, sao có thể để cho cậu phát ngôn bừa bãi được. Cút đi ra ngoài cho tôi!" Cố Tuấn Hào tức giận nói.

Ở nhà họ Cố, Lý Phàm vốn dĩ không có địa vị, hiện tại còn dám can đảm đến công ty khoa tay múa chân, quả thật chính là làm càn!

"Ông nội, ông nhìn cái tên Lý Phàm này đi, anh ta còn muốn nhúng tay vào chuyện công ty của nhà họ Cố chúng ta nữa kìa." Lúc này trên gương mặt xinh đẹp lạnh lùng của Cố Bội Sam, một đôi mắt phượng hận không thể dùng ánh mắt giết chết Lý Phàm.

Sắc mặt của ông cụ Cố trầm xuống, rất là không vui nhìn về phía Lý Phàm, lạnh giọng nói: "Cút ra ngoài!"

Một người ngoài khác họ, một tên phế vật mất hết mặt mũi ở Hán Thành, bám váy phụ nữ nhà họ Cố vậy mà dàm xen vào chuyện của công ty nhà họ Cố.

Đây là đang muốn làm gì đây?

Muốn nhúng chàm xí nghiệp nhà họ Cố?

Nhưng mà Lý Phàm lại không thèm phản ứng lại ông cụ Cố, mà là ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Cố Họa Y, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn mịn màng của cô: "Tin tưởng anh."

Chính là ba chữ này làm cho Cố Họa Y có một cảm giác xúc động, cô quay đầu lại nói với ông cụ Cố: "Ông nội, cháu đồng ý."

Nói xong, quay đầu lại, sắc mặt ngạo nghễ lại lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Cố Tuấn Hào nói: "Cố Tuấn Hào, không phải là anh muốn đuổi tôi khỏi công ty thuốc Vân Sinh đó à? Được thôi, tôi đồng ý với anh, không hợp tác được với Vinh Khang thì Cố Họa Y tôi sẽ từ chức."

"Họa Y, cháu phải biết rằng chuyện này liên quan đến sự phát triển của bản thân cháu, cũng liên quan đến sự phát triển trong mấy năm tới của nhà họ Cố chúng ta." Ông cụ Cố thấp giọng nói.

Cố Họa Y dùng sức gật đầu: "Cháu đã nghĩ kỹ rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!