Sau khi Bảo Anh quận chúa rời khỏi, Tử Lan ưỡn thẳng lưng, hai tay đặt lên đầu gối, đầu cúi thấp, người ngoài đi ngang nhìn vào có thể hiểu lầm là một đứa trẻ làm sai chuyện đang ăn năn.
Aiz, mà đúng là nàng đã làm sai, nàng ăn năn thật rồi.
Nếu như mọi chuyện xảy ra chỉ là một cơn ác mộng thì hay biết mấy.
Nếu như, nàng có thể từ bỏ chấp niệm về một tình yêu vô vọng sớm một chút thì hay biết mấy.
Nếu như thờii gian có quay trở lại, nàng sẽ không bao giờ đuổi theo chiếc bóng mờ ảo mà lãng quên chân tình ngay bên cạnh.
Chỉ là... trên đờii này có nếu như sao?
Cả ngày hôm nay ánh mắt nàng vẫn luôn sục sạo trong đám người xem tranh tài tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Vẫn không thấy... Huynh ấy… vẫn không đến… Long Bình ca ca vẫn không đến… Huynh ấy… giận nàng thật rồi.
500 năm rồi, Long Bình ca ca vẫn chưa tha thứ cho nàng....
Phụ nữ điều gì cũng có thể sai, điều duy nhất không thể sai là để mất người đàn ông toàn tâm toàn ý yêu mình!
Aiz. Tử Lan nhẹ nhàng thở dài, nếu là nàng, nàng cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ đã nhẫn tâm chà đạp lên tấm chân tình của mình. Long Bình ca ca đã yêu thương nàng biết bao, vậy mà nàng nhẫn tâm bắn tên giết chết huynh ấy. Không, hơn ai hết, nàng biết, nàng hiểu, nỗi đau xác thịt có là gì so với nỗi đau tâm hồn. Nàng đã phản bội một tấm chân tình. Kết quả chân tình của nàng lại bị một kẻ khác giãm nát dưới chân. Nhân quả tuần hoàn, luật trời báo ứng….
Có lẽ huynh ấy sẽ tha thứ cho nàng, cũng có thể không, chỉ là, tha thứ thì mọi tổn thương nàng gây ra cho huynh ấy sẽ như chưa từng xảy ra ư?
Không thể…
Ánh mắt Tử Lan u sầu, tuyệt vọng, có đau thương, có tự trách, còn có… Long Bình ca ca, ngươi không biết, ta đã từng rất yêu ngươi, chỉ là… không bằng tình yêu ta dành cho người đó, như ta trong lòng người đó không bằng một Khương Bích Lan...
Mạc Dung Viêm hét lên, ánh mắt băng lãnh: "Bổn hoàng cần gì lo lắng? Nữ nhân ta yêu nhất đang yên ổn ở trong Tê Phượng cung, ta lo lắng làm gì?" *
* Phế hậu tướng quân: Chương 32
Tim quặn đau, tay nắm chặt làn váy run run .
Có một cảm giác âm ỉ không thể nói thành lời đang lan rộng trong lòng.
Thiếu nữ cúi đầu im lặng, ánh mắt khuất sau hàng mi đã lấy lại bình tĩnh cứ như một mặt hồ không gợn song.
Gương mặt bình thản, chỉ có nàng biết, nàng đã đánh mất thứ gì quan trọng lắm.
Giờ đây khi ta hiểu thế nào là yêu, tiếc rằng huynh đã rời xa, đã mất hút trong biển người mênh mông…
Ngao Bình, huynh có thể... yêu muội một lần nữa được không ?
Đang trầm tư suy nghĩ, đột nhiên, bốn phía tiếng quỷ thét gào từ xa tới gần. Tử Lan hoàn hồn, nàng ngẩng mặt lên xem xét. Trên bầu trời là vô số đàn quỷ trùng trùng điệp điệp bao phủ cả khu vực che lấp cả bầu trời, ánh sao trên trời gần như hoàn toàn bị ngăn cách, còn lại chỉ là một thế giới tối đen như mực.
Vì trời quá tối, không ai thấy, một giọt nước nóng bỏng rơi từ khóe mắt Tử Lan tiên tử, cháu ngoại yêu của Ngọc Hoàng Đại Đế.
Tầm nhìn bị hạn chế, Tử Lan căng mắt ra, chỉ có thể nhìn thấy vật thể lờ mờ, không đoán được chính xác đó là cái gì.
"Yêu nghiệt to gan. Dám xông vào tận Thiên Đình làm loạn."
Tử Lan quát lạnh một tiếng, tay không biến ra một tấm gương đồng, đây chính là một mảnh trong gương chiếu yêu của Xích Cước Đại Tiên, được nàng đặt tên là Hỏa Dương Thần Kính. "Đông" một tiếng, một cột sáng màu tím chiếu xạ, xuyên qua tầng tầng lớp lớp Ảo Cảnh Linh Quỷ tạo thành một lỗ hổng thật to. Uy lực của Ảo Cảnh Linh Quỷ bị làm tiêu tán không ít.
"A!"
Trong Ảo Cảnh Linh Quỷ truyền đến mấy tiếng kêu thê lương thảm thiết, từng đợt từng đợt khói nhẹ bốc ra, dường như vài quỷ ảnh bị pháp khí của Tử Lan giết chết. Chỉ là một chiêu thoáng qua một cái như thế, nhưng quỷ ảnh bốn phía đã không còn dám trắng trợn như trước, bọn chúng lúc ẩn lúc hiện không ngừng kêu gào, mục đích đánh vào nội tâm Tử Lan, chỉ cần khiến nàng sợ hãi, tâm thần rối loạn, lúc đó sẽ đồng loạt xông lên tấn công.
Tử Lan mở Thiên Nhãn Thuật quét quỷ ảnh bốn phía. Nàng gia tăng pháp thuật, đã có thể nhìn thấy một vài bóng dáng mơ hồ.
Tử Lan tiếp tục đi tới, không chút e dè sợ sệt, gương đồng trong tay nàng vốn là được đúc từ ngọn lửa hừng hực chính khí của Thái Dương tinh quân
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!