Chương 10: (Vô Đề)

"Ức hiếp kẻ khác, ngươi vui đến vậy sao?" Một tiếng thở dài từ phía xa truyền đến.

"Tiểu Diệp! " Huyết Thần Phong vội vàng quay đầu lại. Cho dù đã hai vạn tám ngàn năm trôi qua, giọng nói của nàng luôn khắc sâu trong tâm trí hắn.

Hai vạn tám ngàn năm nay hắn nhớ nàng, nhớ nàng đến phát điên rồi.

Ngay sau đó, một giọng nói của một nữ tử bén nhọn, giống như mũi tên muốn xé rách trời cao, cực kỳ băng hàn, thanh âm của nàng ta khiến cho người nghe không dám lại gần.

"Huyết Thần Phong, ngươi vẫn như thế, luôn thích đùa bỡn người khác trong tay ngươi, ngươi nghĩ rằng làm như thế giá trị của ngươi sẽ tăng lên sao!"

Trong chớp mắt, không khí trong phạm vi mười trượng dường như dừng lại, nhiệt độ đột nhiên cũng hạ xuống vài phần, hàn ý nhè nhẹ trong thiên địa cũng tuôn ra, khiến cho không gian trong phạm vi mười trượng bị bao trùm vào trong đó.

Hai đạo bóng dáng xuất hiện từ trong rừng rậm, đi đầu là một vị cô nương hoa nhường nguyệt thẹn, nữ tử này chính là Bách Hoa tiên tử, mẹ của Tử Lan công chúa.

Sau lưng thập công chúa của Ngọc hoàng đại đế và Vương mẫu nương nương là một nữ tử khuôn mặt dịu dàng, dung mạo nàng ta tuy không nghiêng nước nghiêng thành, nhưng lại toát lên khí chất ấm áp lòng người. Nữ nhân này chính là Diệp Thiên tiên tử, Thập nhất công chúa của Ngọc Hoàng Đại Đế, cũng là vợ cũ của Huyết Ma Vương Huyết Thần Phong. Trên người nàng mặc một chiếc váy dài màu xanh lá cây, dáng đi thướt tha như đằng vân giá vũ*, nàng không đeo bất kỳ đồ trang sức nào, chỉ có một cái dây lưng màu đỏ bằng lụa thắt ở bên hông. Mái tóc đen như thác nước dài thẳng đến bên hông, đồng dạng cũng không có bất kỳ vật trang sức nào, được buộc bằng một chiếc dây bằng lụa màu đỏ. Mặt nàng lúc này hiện lên vẻ sốt ruột, bay thẳng đến.

*: đi mây về gió

Hai vị tiên tử từ từ bước đến, mỗi một bước tiến lên thì nhiệt độ dường như cũng hạ xuống một phần.

Cảm giác hạnh phúc lớn lao như thủy triều ập tới bao phủ Huyết Thần Phong, đột nhiên hắn cảm thấy thời gian dài đằng đẵng sống trong dày vò căn bản chẳng đáng gì, giờ đây nàng đã chịu gặp hắn, cho dù có phải khổ sở mấy vạn mấy nghìn năm nữa, hắn cũng cam lòng.

"Tiểu Diệp! "

Huyết Thần Phong khẽ gọi, đôi môi mỏng của hắn hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười hạnh phúc. Tiểu Diệp, kết cục nàng đã về bên ta, đúng vậy, ta sẽ quý trọng, bảo vệ, che chở nàng thật tốt.

Cả người Diệp Thiên cứng đơ.

Nàng nhìn người đang dùng thế Khinh Phong Giá Vũ* bay đến bên nàng. Một người mà cả đời này nàng không bao giờ muốn gặp lại nữa!

*: Đứng trên mây bay với tốc độ nhanh như gió bay

Ngực trái, cái vị trí đã không còn cảm giác gì nữa, hà cớ gì lại một lần nữa nhói đau?

Trái tim luôn đập chậm từng nhịp, giờ đây lại dao động từng hồi từng hồi.

Bước rồi lại bước, cái dáng người vừa lạ vừa quen đó, đang từ từ tiến về phía nàng, trong mắt hiện lên dịu dàng, nhẹ giọng nói:

" Nàng về nhà rồi..."

Nàng về nhà rồi....

Trong mắt hắn có đau lòng, nhìn dung nhan tiều tụy của Diệp Thiên, lòng lại nhói đau không dứt. Nha đầu kia nói nàng ngày ngày dùng nước rửa mặt. Nàng... những năm gần đây nàng sống không tốt sao?

Là tại hắn. Tất cả là tại hắn...

"Phải làm sao ngươi mới chịu thả Lan nhi?" Diệp Thiên cố ý phớt lờ tia nhu tình trong ánh mắt Huyết Thần Phong, trực tiếp đi vào vấn đề.

"Tiểu Diệp…. "

Huyết Thần Phong mở rộng vòng tay ôm chặt lấy Diệp Thiên, nói khẽ bên tai nàng:

"Tiểu Diệp, cảm ơn nàng, xin lỗi vì đã để nàng phải chịu khổ…."

Diệp Thiên nhếch mép cười lạnh. Hắn vẫn vậy. Chỉ biết cảm ơn và xin lỗi. Hắn vĩnh viễn không biết nàng cần gì.

Tâm trống rỗng, Diệp Thiên khẽ xoay người, đẩy Huyết Thần Phong ra, giọng lạnh nhạt: "Ta đã đến đây theo ý ngươi, giờ ngươi cũng nên tuân thủ lời hứa thả Lan nhi ra!"

Đôi mắt sâu thẳm chợt lóe sáng, trầm giọng nói "Tiểu Diệp, ta là di trượng của Lan nhi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!