Mở đầu:
Thiên giới…
"Công chúa! Người không thể tiếp tục như vậy được! Hắn ta chỉ là một kẻ vô tình bạc nghĩa, lang tâm cẩu phế, súc sinh không bằng, tam giới đều phỉ nhổ, chúng sinh đều nguyền rủa, phật gặp phật ghét, tiên thấy tiên thù, ma nhìn ma tởm, người trông từ xa đã muốn cầm dao giết chết, súc sinh vừa nhìn từ xa đã muốn nhào vào cắn nát hắn ra coi bên trong tim hắn làm bằng thứ thối tha gì. Công chúa, hắn không xứng với vị công chúa băng thanh ngọc thiết, cao quý như người!"
Tiểu tiên nữ Diệp Trinh* chán nản nói. Từ khi Lục công chúa từ Thiên giới trở về đều ngơ ngẩn ngắm nhìn bức họa của một nam nhân do chính tay người vẽ.
"Ta biết!" Tiếng nói vô cảm của Tử Lan tiên tử vang lên. Sau đó nàng thở dài, "Đã đến lúc rồi!". Tay cầm một lọ sứ nhỏ màu trắng, ngón tay thon dài thong thả mở nắp ra.
Nàng lại hồi tưởng lại ngày đó, khi mình bước lên cầu Nại Hà, quay người nhìn lại, hoa bỉ ngạn trên đường đi vẫn đỏ thắm ngút ngàn như thế, nào ai biết được nó là hoa của âm giới. Cũng giống như nàng, bề ngoài tựa hồ như chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng thực chất trái tim đã chai sờn sắt đá. Mạnh Bà nhìn nàng cung kính cười, khẽ hỏi:
- Tiên tử, người đã hối hận ?
Tử Lan tiên tử cười nhạt, nhìn xuống sông Vong Xuyên, hỏi lại:
- Họ bao lâu thì sẽ đến ?
- Thần tử không biết, nếu hữu duyên thì ngàn năm ly biệt cũng gặp lại, vô duyên bên nhau một khắc cũng hoá nghìn năm.
Tử Lan tiên tử chỉ ừ một cái, ngữ điệu có phần bình thản, nhưng thái độ của nàng lại làm Mạnh Bà giật mình. Hồi sau mới lên tiếng:
- Xem ra, hối hận thật rồi.
Nàng vuốt tóc, nhàn nhạt nhìn Mạnh Bà:
- Nếu là bà, bà có hối hận không?
- Có lẽ.
Tử Lan tiên tử cười nhạt.
- Nếu tiên tử đã hối hận thì quay đầu đi.
Lần này đến lượt nàng giật mình:
- Quay đầu được sao ?
Mạnh Bà mỉm cười nhìn Tử Lan tiên tử, ái nữ của Bách Hoa công chúa, cháu ngoại yêu của Ngọc Hoàng Đại Đế, sau đó nhìn xuống kẻ lúc này đang nhẹ nhàng áp trán lên một tấm bia đá, lệ rơi đầy mặt, thầm thở dài trong lòng:
- Về thiên giới đi. Đó mới là nơi của người. Các thần tiên đều yêu thương người. Nguyệt Lão rất nhanh sẽ đến...
Tử Lan tiên tử nhìn lọ thuốc trên tay, mỉm cười. Quả nhiên Mạnh Bà nói đúng, nhà mình vẫn tốt nhất, sau khi nàng về, Nguyệt Lão đã hộc tốc chạy đến, đưa cho nàng lọ thuốc vong tình này.
Nàng mỉm cười.... Vậy cũng tốt.... Không yêu không hận chẳng sầu chẳng lo...
Mất mấy ngàn năm nảy sinh tình cảm, hai mươi tám năm làm người trên trần thế mới phát hiện, chữ tình đó vốn chỉ là hư ảo. Giống như loài hoa Tử Lan của nàng, nở rồi lại tàn. Có điều, hoa tàn rồi lại nở, tình tàn khó hồi sinh.
Nàng rất hâm mộ Chức Nữ, nàng ta lúc nào cũng mong chờ ngày Ngưu Lang tới gặp nàng ta, bất quá, Ngưu Lang là thật tâm với nàng, còn chàng vốn chưa bao giờ có tình với nàng.
Đã không phải Lương Chúc, làm sao hóa điệp?
Nàng cau mày nằm phục trên bàn, trong lòng hiểu rõ tâm này đã đến cực hạn. Con tim này chung quy vẫn không quên được, nàng là một thế thân thất bại, đợi không được nam chính hồi tâm chuyển ý.
Hàn Băng thần quân, nếu như giữa hai chúng ta, chỉ là một bên cam tâm tình nguyện, nếu như người chưa từng yêu ta, dẫu trên thiên giới hay khi lịch kiếp tại phàm gian, vậy những ký ức đó ta nhớ để làm gì? Trái tim đập loạn vì ai? Ai nắm chặt vai ta, xua đi một đời vắng lặng? Ai gọi trái tim ta, xóa đi một kiếp tủi hờn. Mi mắt nặng trĩu, nặng nề khép lại, tình này xin mãi mãi dừng lại tại đây.
Trong lúc Tử Lan tiên tử cầm lọ vong tình thuỷ không chút lưu tình dốc vào cổ họng, nàng không nhìn thấy, nơi hạ giới, có một vị quân vương cao cao tại thượng nổi danh kiên cường nhẹ nhàng áp trán lên một tấm bia đá, chỉ đợi giây phút chúng thần xoay người, lệ rơi đầy mặt.
Chẳng phải Lương Chúc, làm sao hóa điệp? Mà câu chuyện kết thúc… lời thề đã hóa thành đùa cợt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!