Một ngày mới. Trường Dương Ngọc.
Băng ngồi im lặng trong lớp. Đôi mắt dưới vành mũ hướng ra sân trường, nơi hương hoa sữa ngọt ngào lan toả không gian. Gió thu mát lạnh luồn vào mấy sợi tóc mai rơi khỏi mũ, làm chúng khẽ bay bay. Cô chìm vào thế giới của riêng mình, đôi mắt khẽ nhắm lại, thưởng thức bản ballad nhẹ nhàng từ tai mp3.
Quanh lớp vang lên những tiếng xì xầm. Một số người len lén liếc về phía Băng, tò mò về dung nhan dưới vành mũ của tiểu thư thứ tập đoàn Dương Ngọc. Số khác thì tám về chàng hoàng tử họ Hoàng vẫn chưa thấy vào lớp.
Hôm nay lớp A1 sẽ có một cô giáo khác dạy kinh tế thay cô Ái Linh nghỉ ốm. Chuông vào giờ vừa vang lên, bước vào lớp là một cô giáo trẻ, khá là xinh nếu không trang điểm quá đậm.
- Các em. Cô là Hương, sẽ dạy thay cô Ái Linh hôm nay.
Học sinh âm thầm đánh giá cô giáo dạy thay. Cô giáo dường như không quan tâm, bắt đầu bài giảng. Hương là một cô giáo mới vào trường nhưng có năng lực nên mới được vào dạy thử lớp đứng đầu khoa A1. Nếu có gì người ta không hài lòng về cô, thì đó là phong cách "cưa sừng làm nghé" và nhiều khi không coi ai ra gì.
"Rầm!"
Cả lớp hướng mắt về phía vừa phát ra tiếng động long trời lở đất, bao gồm cả cô Gia Hương. Cô hơi khó chịu khi bài giảng bị chen ngang. Vừa liếc mắt ra cánh cửa lớp vừa bị đạp một cái không hề nhẹ, cô lập tức đơ người. Miệng cô vô thức mấp máy: "Đẹp... đẹp trai quá! "
Duy Phong đứng đó, vẻ bất cần hiện rõ trên khuôn mặt, không thèm để ý đến cánh cửa tội nghiệp bên cạnh. Ánh mắt lạnh băng thoáng chốc loé lên tia sáng kì lạ khi lướt qua chỗ ngồi cuối lớp cạnh cửa sổ, nơi có một cô gái đang thả hồn ra ngoài cửa sổ, không chút bận tâm với những gì xảy ra xung quanh.
Hàng loạt ánh mắt dõi theo từng cử động của Phong. Trái tim có, ngưỡng mộ có, khó hiểu cũng có. Anh thản nhiên đi về chỗ của mình, thả cặp xuống, lấy headphone đeo lên tai.
Phái nữ của lớp giờ mới bừng tỉnh, nhìn lên cô giáo trên bục giảng. Cô Gia Hương lúc này cũng đã lấy lại bình tĩnh, mắt liếc Duy Phong. Chợt nhận ra cậu sinh viên đó vô tư vào lớp mà không xin phép thì lớn giọng:
- Em kia! Sao em dám vào lớp mà không có sự cho phép của tôi?!
Duy Phong thấy tiếng ai đó to tới mức át đi tiếng nhạc của anh thì hơi khó chịu, ngước mắt lên bục giảng, nhìn chằm chằm vào cô giáo mới. Gia Hương bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của anh thì tim không tự chủ đập "thịch" một cái. Cô cố lớn giọng lần nữa:
- Tôi đang hỏi em đấy!
Duy Phong lạnh lùng đáp lại, tai vẫn đeo headphone:
- Không thích.
Máu nóng bắt đầu bốc lên đầu Gia Hương. Cái... cái gì chứ?! Không thích là sao? Không lẽ sinh viên cái lớp này lại hỗn láo đến thế?! Phải dạy cho bọn này một bài học. Dù cậu sinh viên đó đẹp trai thật... chẹp chẹp. Quả thật ko nỡ phạt. Nhưng nếu cho qua thì xấu mặt cô quá. Cô chỉ thẳng vào mặt Duy Phong, hét lớn:
- Em! Ra ngoài ngay cho tôi!
Duy Phong vẫn ngồi yên, chả quan tâm làm Gia Hương càng thêm tức. Định đến chỗ anh mắng ột trận thì thấy ai giật giật cánh tay mình. Hương quay lại nhìn cậu sinh viên mặt trắng bệch đang giữ lấy cánh tay cô, mắt nhướn lên dò hỏi.
- Tốt... tốt nhất là cô ko nên động đến cậu ấy đâu ạ.
Hương nheo mắt, nhìn cậu sinh viên trước mặt vẻ khó hiểu.
- Vì sao?
- Dạ... Gia thế nhà cậu ấy lớn lắm, đắc tội với Phong là điều không nên làm. Có... có thể sẽ bị đuổi việc đấy ạ.
Gia Hương muốn bật cười. Cô đường đường là cháu gái cưng của hiệu phó, ai dám đuổi việc đây? Nhưng cái chữ "gia thế lớn" lại làm cô tò mò. Đẹp trai như vậy, nhà lại giàu, chẳng lẽ lại hoàn hảo đến thế?
- Như thế nào?
Cậu sinh viên mắt len lén liếc sang Duy Phong với vẻ sợ sệt, giọng nói nhỏ hết mức có thể:
- Cô... cô có biết dòng họ Hoàng Lâm?
Gia Hương gật. Dòng họ xã hội đen cực kỳ nổi tiếng trong thế giới ngầm về quyền lực. Tàn bạo, khôn khéo và hưng thịnh là những gì người đời nói về nó. Hoạ điên mới ko biết. Nhưng nó thì liên quan gì?
- Thì sao?
Cậu sinh viên cúi gằm mặt xuống, miệng mấp máy:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!