Chương 45: Chap 41: The last night (2)

BẬT VIDEO PHÍA TRÊN TRƯỚC. Nhạc max hay max hợp huhuu ;; - ;; Bật nó điiiiii~ Không bật không cho đọc :<

Song: Addicted to you

- Avicii

Warning: Ngôn ngữ 18+. Một khi đã quyết định đọc, mình mong các bạn không phàn nàn về cách lựa chọn từ và nội dung của mình. Luci ko có thói quen sử dụng những từ hoa mĩ trong cảnh giường chiếu đâu. :"<

Read at your own risk.

Bản năng không cho phép Phong chờ đến khi bước vào phòng ngủ.

Vừa vào đến biệt thự, anh đã ấn Băng vào tường và hôn cô ngấu nghiến. Lưỡi anh nhanh chóng tìm thấy lưỡi cô, quấn quít và đầy đê mê. Anh tận hưởng từng giây từng phút của nụ hôn, tham lam uống lấy vị ngọt của Băng. Môi cô có vị của tất cả những thứ ngọt ngào nhất thế giới, và Phong biết sẽ có ngày anh phải vào trại cai nghiện vì nó, ngay cả khi anh không có hứng thú với đồ ngọt.

Anh thưởng thức làn môi gợi tình ấy một cách nửa chậm rãi nửa mê đắm, cảm nhận vòng tay mảnh khảnh của Băng ôm chặt cổ anh đầy đòi hỏi. Cô run lên mỗi khi cơ thể hai người cọ xát, làn tóc bồng bềnh phủ cả hai trong hương lavender dìu dịu. Anh yêu cái thực tế là cơ thể cô vừa vặn một cách hoàn hảo với anh, và cô luôn có mùi thật tuyệt.

Bằng cách nào đó, chân Băng đã kẹp quanh hông Phong trước khi anh kịp nhận ra. Cô ưỡn lưng, đẩy cơ thể mình áp sát hơn vào anh, lớp váy mỏng manh chẳng thể che giấu nổi đường gồ lên của cặp ngực gợi cảm. Phong rên rỉ trong nỗ lực kiểm soát bản thân. Cô gái hư hỏng.

Không thể thỏa mãn với những nụ hôn, bàn tay anh lần xuống dưới và vuốt ve mông Băng. Cô cảm thấy trời đất quay cuồng. Từng đụng chạm của anh như bắn một tia sét qua cơ thể cô, khiến cô chới với trong biển khát khao. Nụ hôn của anh kéo tuột lý trí khỏi thân thể cô, cả hơi thở anh, lẫn những lần anh gọi tên cô bằng giọng nói trầm khàn đầy ham muốn... Tất cả đều đốt cháy làn da cô, đốt cháy cô. Chúa ơi, cô yêu anh đến chừng nào. Cô muốn anh, nghiện anh, khao khát được thuộc về anh.

Phong đột ngột luồn tay vào trong váy cô, kéo cô vút sang một thế giới khác. Anh âu yếm mông cô bằng những ngón tay dịu dàng mà khéo léo của mình, trêu chọc cô qua lớp quần lót mỏng dính. Băng thở gấp.

Sau khi đảm bảo là môi Băng sẽ sưng lên vài ngày do bị giày vò quá nhiều, Phong di chuyển môi mình xuống thấp hơn. Anh hôn quai hàm cô, nhấm nháp cái cổ duyên dáng của cô. Băng ngửa đầu sang một bên để anh làm công việc đó dễ dàng hơn, thỉnh thoảng phát ra những tiếng rên thỏa mãn như một nàng mèo nhỏ trong vòng tay anh. Phong để lại những dấu vết tình yêu đỏ chói trên hành trình khám phá cơ thể cô, chậm chạp một cách có chủ ý.

Con báo trong anh đang đói mồi ở một mức độ đáng báo động, và nó đã thể hiện điều đó khá rõ ràng qua thân dưới anh. Băng hẳn đã cảm nhận được Phong đang ham muốn cô như thế nào, nhưng cô chỉ luồn tay xuống và ôm lấy anh, má áp vào vai anh. Điều đó vô tình khiến một bên dây váy cô tuột xuống, để lộ bờ vai thanh mảnh và trần trụi đầy mời gọi. Phong để ý thấy điều đó, và mắt anh sẫm lại. Anh nghiến môi mình vào môi cô.

Tâm trí Phong trôi nổi giữa hiện tại và quá khứ, giữa không gian và thời gian. Anh muốn được vuốt ve từng phân một của làn da cô, muốn hôn lên từng ngóc ngách cơ thể cô, muốn cô thuộc về anh, hoàn toàn và mãi mãi. Nhưng anh sợ. Sợ sẽ làm đau cô, sợ cô sẽ cảm thấy không đủ. Phong nhớ đến khoảnh khắc Băng nói yêu anh, và tim anh run lên vì hạnh phúc. Liệu cô có hiểu, anh yêu cô nhiều đến thế nào? Cô có hiểu, cô đã luôn là một ngoại lệ của mọi nguyên tắc của anh bao năm qua?

Chỉ với một câu nói ''em yêu anh'', người con gái này đã làm anh mất kiểm soát. Người con gái duy nhất có thể.

Nhận ra Phong đang không tập trung, Băng bất chợt cắn nhẹ môi anh trong vô thức. Không dừng lại ở đó, tay cô lần lên hàng nút áo của chiếc sơ mi anh đang mặc và hối hả cởi bỏ thứ đang che phủ cơ thể anh. Phong rên rỉ, đồng thờ vứt chiếc sơ mi xuống đất. Thiên thần, đừng trách tôi nếu sáng mai em không thể bước ra khỏi giường, em đã khiến tôi mất trí rồi.

Vẫn hôn đắm đuối, anh xốc Băng lên và bế cô vào phòng khách. Anh nhẹ nhàng đặt cô ngồi xuống mặt ghế sô pha mềm mại rồi luồn tay ra sau lưng váy tìm kiếm dây khoá. Chậm rãi một cách có chủ ý, anh kéo chiếc phéc mơ tuya xuống. Băng bật ra một tiếng rên, đủ khêu gợi để khiến mọi thằng đàn ông mất hết lý trí. Mắt khẽ nheo lại, Phong đẩy cô nằm hẳn xuống.

Anh chống tay ở hai bên đầu Băng, say mê ngắm nhìn người con gái dưới thân mình, muốn khắc ghi từng phần một của cô trong tâm trí anh. Đôi mắt cô mơ màng như phủ sương khói, lấp lánh những khát khao. Khuôn mặt cô đỏ ửng trước cái nhìn đắm đuối của anh, nhưng Băng vẫn không hề tránh đi, chỉ khẽ mím môi thật nhẹ. Anh gầm gừ khe khẽ, một lần nữa chiếm lấy làn môi quá đỗi gợi cảm đó. Tay anh vuốt ve phần xương quai xanh của cô rồi trượt dần về phía ngực váy, chầm chậm kéo nó xuống.

Băng cứng người lại.

"Thả lỏng nào, em yêu." Phong thì thầm. Từ môi, anh chuyển lên vuốt ve tai Băng bằng lưỡi mình, khiến cô run lên vì ham muốn. Anh thì thầm:

''Gọi tên tôi, Băng,''

''Phong, Phong,..'' Băng rên rỉ tên anh, âm thanh trong trẻo tựa tiếng gọi từ thiên đường.

Có Chúa mới biết Phong phải kiềm chế đến thế nào để không chiếm lấy cô ngay lúc đó. Anh cắn nhẹ tai cô nàng, hài lòng.

''Ngoan. Nhớ kĩ, em đang làm chuyện này với tôi chứ không phải bất kì tên nào khác.''

- Anh gầm gừ, tay lần lên ngực cô.

Băng thở gấp khi váy bị kéo xuống gần bụng. Cô đang mặc một chiếc áo lót ren trắng đơn giản, và cô có chút hối hận khi đã không chọn một bộ đồ lót gợi cảm hơn. Thế nhưng, Phong vẫn nhìn cô đầy tôn thờ như thể cô là vật thể đẹp nhất anh từng thấy. Dù những bộ đồ kiểu G

-string hoặc xuyên thấu sẽ là một lựa chọn không tồi, nhưng anh sẽ không vì thế mà không bị kích thích bởi cô.

Chúa nhân từ, ngay cả khi Băng có quấn mình trong hàng chục chiếc áo lông to sụ đi chăng nữa thì cô vẫn là cô gái duy nhất anh khát khao.

"Em đẹp quá." Phong thì thầm, lấp đầy mắt anh bằng những hình ảnh của cô. Ngắm nhìn Băng như thế này thật khiến anh cảm thấy tội nghiệp cho tất cả những phụ nữ trên thế giới. Chúa thật quá không công bằng với họ khi tạo ra cô trên cõi đời này. Tại sao anh có thể may mắn đến thế?!

Băng đỏ mặt, người cựa quậy vì bối rối khi bắt gặp ánh mắt đầy say đắm của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!