Chương 42: Chap 38: Shoes and underwear

6h15 sáng.

Vì tối qua Băng hầu như không thể nào ngủ được nên cô quyết định dậy sớm. Căn phòng loang lổ thứ ánh sáng dìu dịu nhưng lạ lẫm. Gió, tiếng chim, tiếng cây, những âm thanh tươi mới và vẹn nguyên tràn vào từ cửa sổ, đem lại sự tinh khôi đặc trưng của buổi ban mai.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Băng đi ra ngoài. Phòng của Phong trống không, có lẽ anh đã đi chạy bộ hoặc đến phòng tập gym trên gác, một điều tốt. Cô không hề muốn chạm mặt anh sau buổi tối ngày hôm qua. Anh đã thật nóng bỏng, thật quyến rũ, và cũng thật tàn nhẫn, hại cô tỉnh dậy với đôi mắt thâm quầng.

Băng tìm thấy 4 lát pancake cùng cốc trà sữa việt quất do Susan chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh. Cô tự mình hâm nóng chúng, và thưởng thức bữa sáng một mình. Căn bếp khi thiếu Phong trở nên vắng vẻ hẳn.

Ngồi trên bãi cát, Băng lặng lẽ ngắm bình minh trải dài cuối chân trời. Mặt trời có màu đỏ máu, đổ lênh láng trên mặt nước lạnh lẽo. Gió thổi tung tóc cô, cát bay mù trời. Tiếng sóng đập vào bờ thô lỗ và cộc cằn, báo hiệu một ngày biển động. Không gian chẳng có gì là êm đềm hay dễ chịu như người ta vẫn thường miêu tả, nó khiến Băng cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Và cô đơn.

Cô thừa nhận là mình nhớ Phong. Các buổi sáng ở cùng anh bao giờ cũng vui vẻ hơn, dù tất cả những gì anh làm là ở cạnh cô. Dậy sớm và nhận ra chỉ có một mình mình trong căn biệt thự rộng lớn, nó khiến Băng nhận ra mình đã quen với việc có Phong ở bên như thế nào. Mới chỉ có một buổi sáng mà đã vậy, cô tự hỏi mình sẽ thấy thế nào nếu anh không ở bên cô cả một ngày trời. Hẳn là sẽ buồn lắm.

Dòng suy nghĩ lại dẫn dắt Băng đến những kỉ niệm tối qua. Lúc đó cô gần như không thể suy nghĩ gì hết, thật đáng xấu hổ, và để Phong muốn làm gì thì làm. Giờ đây, khi đầu óc đã thật sự thông suốt, cô lại tự hỏi bản thân rằng mình đã sẵn sàng cho chuyện đó chưa. Phong sẽ không bao giờ làm cô đau, cô biết. Anh yêu cô, và việc có ham muốn với người con gái mình yêu là rất bình thường, cô cũng biết. Nhưng cứ thử tưởng tượng hai người trở về từ Tahiti và Mạnh Vũ biết chuyện hai người đã làm chuyện đó thì sao, ông sẽ quên sạch mọi quy tắc của mình và nhốt Phong vào ngục tù à xem. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là nửa muốn nửa không muốn.

Băng quyết định gạt những suy nghĩ tiêu cực ra khỏi đầu, hướng đến những điều vui vẻ hơn. Alex hiện lên trong tâm trí cô. Cô nàng chỉ ở lại villa trong 2 ngày ngắn ngủi, nhưng tiếng cười của cô đã in đậm trong trong từng căn phòng. Băng nhớ sự mạnh mẽ đầy cá tính của cô nàng, và những gì cô đã được khai sáng bởi trí thông minh của cô gái tóc vàng đó.

Alex đã bảo rằng mình chắc chắn sẽ quay lại tìm cô, là ngày nào nhỉ?

- Băng? Em làm gì vào giờ này thế?

Mải suy nghĩ, Phong đã đứng bên cạnh Băng từ lúc nào không rõ. Cô đứng phắt dậy. Anh có vẻ vừa đi chạy bộ về. Tóc anh bết lại trên đầu, chiếc áo ba lỗ đen ôm lấy cơ thể săn chắc, và mồ hôi chảy dài từ trán xuống đến cổ anh. Lồng ngực anh phập phồng mời gọi, khiến Băng bất giác đỏ mặt khi những ký ức tối qua lại ùa về. Cô quay đi.

- Em... ngắm bình minh.

Phong nhướn mày khó hiểu.

- Em vốn dậy rất muộn mà, sao hôm nay lại.....

Tiếng nói ngừng bặt. Phong để ý thấy quầng thâm bên dưới mắt Băng, và không khó để anh đoán ra lí do cô có thể rời khỏi giường vào giờ này. Anh cười gian xảo:

- Không ngủ được sao?

Băng đỏ mặt, thay thế sự khẳng định dành cho những gì mà Phong đã nghĩ. Anh chìa tay ra trước mặt cô.

- Đi dạo với tôi nhé?

Băng rụt rè gật đầu, nắm lấy tay Phong. Người anh sũng mồ hôi, và lòng bàn tay anh thì ẩm ướt rất khó chịu, nhưng cô không hề cảm thấy chút phật ý nào.

Họ đi chầm chậm, tay trong tay, đôi giày thể thao và hai bàn chân trần sánh bước bên nhau tạo nên những dấu vết kéo dài trên cát. Gió cuồn cuộn thổi như thể muốn hất bay hai con người bé nhỏ, nhưng Băng không sợ. Phong đang ở bên cô, và điều đó là quá đủ.

Sự im lặng giữa họ kéo dài, và Băng thoả thích theo đuổi những suy nghĩ thầm kín của mình. Cô cố tránh việc hồi tưởng lại sự việc tối hôm trước, nhưng Phong vẫn xuất hiện trong phần lớn các suy nghĩ. Nụ cười của anh. Ánh mắt anh. Vòng tay anh. Cơ thể anh. Cái câu nói "Tôi yêu em" vang vọng bên tai cô như một bản tình ca ngọt ngào.

Đột nhiên, Băng cảm thấy đau buốt ở lòng bàn chân.

- A!

Phong dừng bước lại ngay lập tức, quay sang cô gái bên cạnh. Anh nhìn theo mắt cô xuống dưới.

- Em dẫm phải gì à? Ngồi xuống đi.

Băng nghe lời anh bèn chậm rãi ngồi thụp xuống. Phong quỳ một gối trên nền cát, cầm bàn chân phải của cô lên kiểm tra. Ở đó có một vết xước khá dài, không sâu lắm nhưng đang rỉ máu. Anh cau mày, tay lục tìm trong phần cát dưới chân cô và móc lên cái vỏ sò. Nó rất đẹp, nhưng cũng sắc nhọn.

- Em không nên đi chân trần trên cát. Giờ thì vỏ sò cứa vào chân em rồi này.

Băng cúi đầu hối lỗi. Phong thở hắt ra rồi bế bổng cô lên, hướng về phía biệt thự.

- Kiếm cho em thứ gì đó để băng vết thương lại nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!