Chương 39: Chap 35: Ánh sáng của biển

Sau khi đi bơi về, Băng đã xác định là mình sẽ không thể nào tập trung làm việc suốt buổi chiều hôm đó. Và cô đã đúng, đúng hoàn toàn, đúng 100%. Cứ ngồi trước màn hình laptop là y như rằng những hình ảnh nóng bỏng lúc ở bể bơi lại chạy qua đầu cô như một thước phim quay chậm, và cô vô vọng trong việc xua chúng đi.

Phong thậm chí còn hôn Băng thêm vài lần nữa khi họ bơi với nhau. Không ướt át và đê mê như lần đầu, nhưng vẫn đủ để cô mềm nhũn trong lồng ngực anh. Điều đó khiến cô trở lại phòng tắm rửa trong trạng thái kiệt sức, dù chẳng bơi nhiều. Phong không hề rời mắt khỏi cô lấy một giây khi Băng trèo thang từ bể lên trên bờ. Ánh nhìn nửa ranh mãnh nửa nóng bỏng của anh khiến cơ thể cô nóng rực, và Băng phải cố gắng lắm mới có thể nén được cái ham muốn được Phong hôn thêm lần nữa.

Cô run rẩy suốt quãng đường 20m từ bể bơi xuống đến phòng.

Nằm dài trên bàn, Băng cào cào móng tay vào bàn phím máy tính. Đã mấy tiếng trôi qua kể từ cái lúc ấy rồi, nhưng Băng vẫn nhớ như in cái cảm giác khi anh trao cho cô nụ hôn tuyệt vời nhất cô từng biết. Lạy Chúa, anh hôn thật giỏi. Bất chấp cái sự thật rằng trước kia Phong cực kì có ác cảm với phụ nữ, anh không hề tỏ một chút thiếu kinh nghiệm nào trong mấy vụ hôn hít này.

Nếu phải đánh giá, Băng sẽ xếp anh vào hàng lão luyện ngay và luôn.

Và giờ thì cô ngồi đây, cố xua đi những ký ức hư hỏng, trong khi đáng lẽ cô phải nhớ về mẹ, tưởng nhớ mẹ. Phong ảnh hưởng lên cô quá nhiều, và Băng tạm thời không biết điều đó tốt hay xấu. Trước đây, nếu có người bảo rằng cô sẽ thẫn thờ cả ngày trời vì nụ hôn của một chàng trai, cô sẽ lập tức gửi người đó vào trại thương điên. Còn bây giờ thì.....

"Đó là Phong. Là Phong đấy. Anh ta là một con quỷ quyến rũ, vậy nên việc đó không phải là lỗi của mày."

- Băng nhắc nhở bản thân trong tâm trí. Cô thích thú với cái biệt danh mình nghĩ ra. Con quỷ quyến rũ. Nó mới thích hợp với anh làm sao.

- Băng?

Cô giật nảy mình, quay ngoắt về phía nơi phát ra tiếng nói. Vừa mới nhắc đến quỷ, quỷ đã xuất hiện. Phong đang đứng sừng sững ở cửa phòng cô, trong tình trạng bán khoả thân. Băng tròn mắt nhìn phần thân trên săn chắc của anh, lén lút nuốt nước bọt. Cô gào lên trong thầm lặng: Đồ quỷ!!

Phong chỉ quấn độc một cái khăn tắm trắng khá dài quanh hông. Mái tóc anh ướt sũng, nhỏ nước tong tỏng xuống khuôn ngực phập phồng mời gọi. Anh vờ như không để tâm tới vẻ mê đắm của Băng, cất tiếng.

- Em có dầu gội không? Phòng tắm bên tôi hết rồi.

Băng chật vật dứt mắt ra khỏi phần bụng sáu múi, hấp tấp vào phòng tắm lấy dầu gội. Cô vấp phải ghế và suýt ngã, làm Phong bật cười. Bối rối chạy vào đó, Băng đóng sầm cửa, đứng dựa vào tường thở hổn hển. Vì Chúa, cái cơ thể đó thật là một thứ vũ khí! Cô vắt tay lên trán, điều hoà lại nhịp thở của mình cho ổn định rồi mới yên tâm cầm chai dầu gội đi ra ngoài. Chìa nó ra trước mặt Phong, Băng cố tình quay đi chỗ khác.

Anh ung dung cầm lấy chai dầu gội, rồi bất ngờ nghiêng người, hôn chụt vào môi Băng.

- Cảm ơn em.

Phong quay người đi thẳng, khẽ cười tủm tỉm khi nghe thấy tiếng Băng đổ sụp xuống cạnh cánh cửa. Sau khi bơi, cô đã xuống phòng trước để tắm và nghỉ ngơi. Anh đã định xuống cùng cô, nhưng rồi quyết định ở lại bơi tiếp. Hơn nữa, cái lúc Băng đi lên, chiếc quần bơi ướt nhẹp đã phô bày gần như toàn bộ đường cong của mông cô. Phong không định, nhưng anh đã đầu hàng sự quyến rũ chết người ấy. Anh dán mắt vào đó như một tay biến thái có đẳng cấp, công khai ngắm nhìn cơ thể cô với sự ham muốn tuyệt đối.

Xét cho cùng, anh vẫn chỉ là một thằng đàn ông, hơn nữa lại là một thằng đàn ông đi yêu một cô gái quá sức xinh đẹp.

Và quái quỉ thật, tại sao cô gái của anh lại sở hữu một cặp mông sexy như thế được cơ chứ?!

............ Bật video đi. NHẤT ĐỊNH PHẢI BẬT ĐẤY................

Bữa tối diễn ra khá suôn sẻ. Vì không ai trong Phong và Băng biết nấu ăn nên hai người đã quyết định lái Bentley ra phố mua đồ về nhà. Đáng lẽ chỉ có Phong đi, nhưng Băng đã ngoan cố lên xe và nhất quyết không chịu xuống. Anh chịu thua, rồ ga phóng đi.

Mang về nhà hai suất sườn nướng, Phong bảo Băng ra ngồi ở chiếc ghế phơi nắng ngoài sân, còn anh sẽ vào bếp lấy đĩa. Băng ăn nhiều hơn mọi ngày, một phần vì mất quá nhiều sức ở hồ bơi. Phong nhìn cô với vẻ thích thú, ngạc nhiên nhận ra rằng việc hôn hít lại có thể làm cô ăn ngon. Có lẽ anh nên làm điều đó thường xuyên hơn?

10h.

Sau khi ăn xong, Phong nhét hai chiếc đĩa bẩn vào máy rửa bát, rồi ra ngồi ngắm cảnh cùng Băng. Cô đang ngồi thẫn thờ trên ghế, mắt dán chặt vào mảnh trăng lơ lửng trên bầu trời. Những vì sao toả sáng giữa mênh mông, hệt như những chú đom đóm nhỏ bé, lập loè trong cái tăm tối của rừng rậm. Ánh trăng phủ lên không gian màn sướng bàng bạc. Gió đêm mát mẻ, thổi bay những đám mây che giấu sự mị hoặc của bầu trời.

Phong nhẹ nhàng chen vào ngồi cùng một ghế với Băng, rồi kéo cô tựa lưng vào ngực mình. Tay anh vòng qua eo cô, và cằm anh tựa lên vai cô. Thời gian vui vẻ đã hết, và bây giờ là lúc mà Băng chỉ có thể nghĩ đến mẹ. Phong biết vậy, và anh muốn cô có một thời gian riêng tư nhất có thể. Đồng thời, anh cũng muốn an ủi cô.

Băng không phản đối khi ngồi trong lòng Phong. Cô hơi nghiêng đầu sang bên trái để anh có thể thoải mái hơn khi gác cằm lên vai cô. Sự im lặng bị khoá chặt trong không gian của hai người. Phong hôn lên bờ vai trần của Băng, thì thầm:

- Em đang nghĩ gì thế?

Cô mơ màng trả lời lại:

- Nhiều thứ. Về mẹ.

- Em nói chuyện với bà?

Băng gật nhẹ, tay bất giác siết lấy bàn tay anh đang ôm cô. Phong lập tức nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn ấy, vùi đầu sâu hơn vào cổ cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!