Chương 38: Chap 34: Polynesia

Phong đánh thức Băng dậy lúc máy bay thông báo chuẩn bị hạ cánh xuống Tahiti.

Cô dụi mắt, uể oải dựa đầu vào vai Phong khi cơn buồn ngủ vẫn chưa dứt. 8 tiếng là thừa cho giấc ngủ của con người, duy chỉ có Băng là ngoại lệ. Giấc ngủ trên vai Phong êm đềm và bình yên đến nỗi cô gần như quên mất hôm nay là ngày giỗ của mẹ mình, và cô sẽ làm tất cả để được ngủ tiếp. Băng liếc đồng hồ. Chuyến bay kéo dài 15 tiếng, nên bây giờ là 8h sáng.

Tahiti chênh hẳn 17 múi giờ về phía sau so với Việt Nam, vậy nên nơi đây mới có 3 giờ chiều.

Chí ít thì điều đó có nghĩa là cô sẽ có nhiều thời gian hơn để ngủ, Băng thầm nghĩ.

Hành lí của Băng có rất nhiều. Vì không biết được Phong và cô sẽ ở Tahiti trong bao nhiêu ngày nên Ngọc và Nguyệt gần như đã nhét cả tủ quần áo của nhị tiểu thư nhà Dương Ngọc vào vali. Họ còn thêm rất nhiều những thứ vớ vẩn khác như thuốc kháng sinh (đề phòng Băng ốm), bàn chải và khăn mặt (đề phòng Băng không thích dùng đồ khách sạn), thậm chí còn có cả Heures (đề phòng Băng muốn ôm nó đi ngủ).

Hàng ti tỉ thứ "đề phòng", khiến cho Phong buộc phải kí gửi toàn bộ hành lí của Băng, bao gồm 2 cái vali cỡ XXXL.

Hành lí của Phong thì khá đơn giản. Anh mang đi một cái vali cỡ M đựng quần áo (ký gửi), và một cái ba lô chống sốc dành riêng để đựng những thứ đồ công nghệ như Macbook, iPad,... Dù đã xác định đây là một chuyến du lịch với mục đích giúp Băng đỡ stress, song anh không thể đi mà để mặc toàn bộ công việc của mình cho Topaz. Những thứ đồ dán nhãn Apple kia sẽ giúp anh giải quyết chuyện đó từ xa, vì nếu Tuấn Nguyên phát hiện thứ công cụ của gã vì một người con gái mà bỏ bê nhiệm vụ, gã nhất định sẽ găm kẹo đồng vào đầu anh.

Hành lí nhiều là vậy, cho nên việc chờ đợi chúng tốn khá nhiều thời gian. Băng hầu như úp mặt vào ngực Phong mà ngủ trong suốt khoảng thời gian đó, dù anh không hề cảm thấy phiền. Điều đó giúp nhan sắc của cô không bị lộ ra trong cái chốn đông đúc như sân bay, và việc phải chứng kiến những tên trai trẻ mon men tiến lại làm quen cô gái của anh là thứ cuối cùng Phong cần.

Anh sẽ không mạo hiểm cho đến khi nào tìm được cái mũ chết tiệt của cô trong vali, để nó có thể bảo vệ cho khuôn mặt cô thay vì ngực của anh.

Sau khi đã tìm được mũ, Phong nhanh chóng đội nó lên đầu Băng rồi đánh thức cô dậy. Anh kéo cô đi lấy thứ hành lí ký gửi cuối cùng. Băng vẫn còn ngái ngủ, nhưng cô lập tức tỉnh táo khi nhìn thấy chiếc Bentley đen mui trần mà Phong đã từng đi một lần. Ừ thì việc vận chuyển phương tiện sang nước ngoài không hề bị cấm, nhưng chẳng lẽ anh không thể thuê ô tô được hay sao?!

Sau khi hoàn thành mớ thủ tục nhận hành lí phức tạp, Phong nhanh chóng nhét toàn bộ đống hành lí kềnh càng của hai người vào cốp xe. Đáng lẽ chiếc Elemento mới là cái anh định dùng, nhưng cục cưng đó được sinh ra để đua, chứ không phải để chở hành lí. Nó không có cốp, vậy nên Phong đành ném cho Ngọc chiếc chìa dự phòng của Lambor để bà chị có thể lấy nó về từ sân bay, và gửi chiếc này sang Tahiti. Thôi thì giữa xe hơi và Băng, sự lựa chọn của anh đã quá rõ ràng.

Băng ngoãn ngoãn ngồi vào trong xe sau khi đã hết ngạc nhiên. Cô chỉ muốn nhanh chóng về khách sạn để nghỉ ngơi mà thôi.

Trên đường đi, phong cảnh ngoạn mục của hòn đảo này đã khiến Băng quên hẳn cơn buồn ngủ. Phong mở hoàn toàn mui xe, khiến không khí trong lành tràn vào hai lá phổi của Băng. Cô hít hà hương biển cả thấm đẫm trong từng phần tử khí, tận hưởng từng làn gió mát mẻ quật thẳng vào mình, khiến cô phải cố gắng lắm mới giữ được chiếc mũ lưỡi trai yên vị trên đầu.

Lần đầu tiên, Băng cảm thấy vui mừng vì đã sang nước ngoài.

Thiên nhiên ở đảo Tahiti còn hơn cả tuyệt vời. Nắng và gió đã dung dưỡng từng hàng cây, khiến màu xanh của những rặng dừa như toả sáng. Bầu trời xanh đến kinh ngạc, giống như một hòn ngọc Aquamarine hoàn hảo được đẽo gọt tỉ mỉ. Bầu trời khá ít mây, và điều đó chỉ làm màu xanh tuyệt mỹ kia thêm toả sáng. Băng chưa từng thấy bầu trời nào đẹp đến thế, và cô tưởng tượng cái khoảnh khắc khi đêm xuống và trăng lên, nó còn có thể đẹp đến mức nào nữa.

Tahiti nổi tiếng với những villa được đặt ở ngay trên mặt nước. Chúng được thiết kế như một căn nhà sàn với những cây cột chống bên dưới, nhưng bên trong thì tuyệt đối đầy đủ tiện nghi. Sáng sáng, khách du lịch có thể ra ngoài và ngắm bình minh lên ở ngay ban công, hoặc đi dạo trên mặt nước trong vắt, cảm nhận dòng chảy tinh khiết luồn qua đầu ngón chân.

Đúng, đó là những villa tuyệt đẹp. Chúng thuộc sở hữu của khách sạn, và mỗi căn hiển nhiên tốn cả chục ngàn đô ột đêm. Khách thuê tuyệt đối chỉ có những đại gia, và dù cho phải chi cả mớ tiền, họ vẫn cực kì hài lòng với các trải nghiệm ở đây.

Phong đã lên kế hoạch rằng anh và Băng sẽ ở trong một căn như thế. Một kì nghỉ hoàn hảo đòi hỏi những dịch vụ hoàn hảo. Nhưng anh không thuê. Anh mua.

Chính xác hơn thì là gia đình Ngọc mới là người sở hữu. Họ đã bỏ tiền ra mua đứt một căn villa ở đây, và để dành nó cho những kì nghỉ cuối tuần. Dạo này do bận rộn công việc nên căn nhà đã bị bỏ rơi hàng tháng trời trong sự chăm sóc của một người giúp việc luống tuổi. Tranh thủ cơ hội, Phong đã nhờ Ngọc gọi điện trước cho bà để đảm bảo villa ở trong tình trạng tốt nhất. Xét cho cùng, vé máy bay thì có thể tìm trong một tiếng, còn phòng khách sạn thì không.

Đặc biệt là ở một địa điểm du lịch quá đỗi hút khách như biển Bora Bora thuộc Tahiti.

Phong gửi chiếc Bentley ở một khách sạn gần nơi hai người ở. Vì căn villa nằm trên mặt nước nên một chiếc ô tô sẽ không thể giúp ích cho việc đi lại. Anh chỉ dùng nó khi cần xuống phố mua sắm, với mục đích là bảo vệ Băng khỏi những tên tài xế taxi háo sắc.

Sau khi đã chất được đống hành lí vào villa, Phong đi kiểm tra chiếc thuyền được được neo ở ngoài. Để đi trên mặt nước thì hiển nhiên là cần thuyền, và gia đình Ngọc đã mua sẵn một cái. Đó là một chiếc LG838 CRUISER với động cơ Mercruiser 160HP, tốc độ tối đa 160km/giờ. Vì là một người đam mê việc lái thuyền trên biển nên bác của Phong, tức ba Ngọc, đã tốn không ít tiền để tậu cục cưng này về.

Giá của nó vào tầm 25.000 USD, cộng thêm kính chịu lực và động cơ ngoại nhập 20.000 USD nữa.

Phong mỉm cười hài lòng sau khi đã kiểm tra tổng quát toàn bộ con thuyền. Nó vẫn còn dùng được tốt, và thêm một điều anh để ý được là dòng chữ BABE được dán ở bên hông thuyền, một bằng chứng cho thấy tình yêu vĩ đại của bác Nhật dành cho "em yêu" này. Anh xoay xoay cái chìa khoá của BABE trên tay, hết nhìn nó rồi lại nhìn thuyền, cân nhắc xem có nên lái thử "em yêu" ngay bây giờ không.

Suy nghĩ một lúc, Phong quyết định cất chìa vào túi rồi quay vào villa. Đúng là là anh muốn kiểm tra khả năng lái thuyền của mình sau nhiều năm không dùng tới, nhưng Phong cũng chẳng thể nào bỏ mặc thiên thần của anh ở lại được..............

Băng đi vòng quanh căn villa vẻ ngưỡng mộ. Ngọc chắc hẳn đã thừa hưởng từ bố mẹ gu thẩm mĩ tuyệt vời, vì căn nhà này thật đáng kinh ngạc. Dễ thấy rằng nơi đây đã được tu sửa để làm hài lòng gia đình họ, bởi vì nó hiện đại và rộng rãi hơn những căn villa của khách sạn rất nhiều. Dù chỉ có hai tầng nhưng với diện tích lên tới 300m2, căn villa thật sự to lớn.

Băng đếm được 5 phòng ngủ, 4 phòng tắm, 2 bể bơi, cộng thêm 1 phòng chiếu phim, 2 phòng khách và bếp.

(Hãy xem hình ảnh được gắn phía trên để dễ hình dung nha :">)

Căn villa có gắn 4 chiếc cầu thang xoắn ốc dẫn xuống mặt nước. Phần hầm bên dưới villa chỉ có thể ngồi chứ không đứng được, nếu xét đến khoảng cách hơn 1m từ mực nước lên đến đầu cột chống. Cửa sổ hầu như được gắn khắp nơi trong villa, khiến cho không khí trong đây luôn mát mẻ mà chẳng cần lắp điều hoà. Toàn bộ sàn được lát gỗ, và nội thất thì cực kì tinh tế.

Villa nhìn thẳng ra biển, đến nỗi Băng chỉ cần liếc ra ngoài là thấy ngay mặt nước xanh biếc, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!