Chương 37: Chap 33: Truth or Dare?

ĐỪNG bật video trước khi mình bảo các bạn làm thế. Nghiêm túc đấy.

----- ------

Bằng một cách thần kì nào đó, Phong đã đặt được Băng lên xe.

Suốt quãng đường dài tầm 70m từ căn phòng 111 xuống đến sân rồi ra xe, không có một giây nào mà cô lại không ngọ nguậy. Hiển nhiên là Băng chỉ muốn cuộn tròn trong phòng cả ngày hôm nay, và giờ thì cái kế hoạch tuyệt vời đó đang có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn. Cô đấm vào ngực Phong, cào cấu vào bắp tay Phong, vung chân loạn xạ vào Phong, làm mọi thứ cô nghĩ ra được, với mục đích duy nhất là thoát khỏi anh.

Thế nhưng cô đã đánh giá thấp sức mạnh của chàng

-trai

-sát

-thủ này. Phong thậm chí còn không có lấy một biểu cảm đau đớn nào trên khuôn mặt khi bị cả năm cái móng tay dài của cô cắm vào da. Tay anh vẫn vòng quanh người cô không chút suy suyển, và Băng tự nguyền rủa mình khi đã cảm thấy điều đó không tệ cho lắm.

Việc hét lên kếu người giúp có vẻ như là biện pháp khả thi duy nhất còn sót lại. Thế nhưng Băng đã chọn cách đầu hàng. Cô không hứng thú trò chuyện, mấy vụ hét hò thì hầu như chưa làm bao giờ. Hơn nữa, không gì có thể đảm bảo Phong sẽ bị chặn lại, xét đến kinh nghiệm chiến đấu và cái thân hình vạn vỡ của anh. Cô cũng đã quá mệt để có thể tiếp tục cái trò chống đối này rồi.

Khẽ thở dài, Băng quyết định nằm ngoan ngoãn trong lòng Phong, dựa đầu vào ngực anh lấy sức.

Phong khẽ cười khi thấy những trò nghịch ngợm của Băng đã kết thúc. Anh có cảm giác như vừa thuần hoá được một chú mèo con giận dữ, và cái liên tưởng đó khiến anh thích thú kì lạ.

Nhẹ nhàng đặt Băng lên xe, Phong nổ máy. Chiếc Lambo nhanh chóng vút đi trong bóng chiều.

Băng không nói nhiều trên đường. Cô ném ánh mắt thờ ơ ra ngoài cửa sổ, chăm chú nhìn phong cảnh hai bên đường ngày càng thưa thớt. Cô cũng sẽ dừng việc chống cự lại. Nếu thực sự Phong muốn đem cô đến biển thì cũng chỉ có thể ở đó tầm nửa ngày rồi lại phải quay về. Chừng đó thời gian không thể nào làm se vết thương trong trái tim cô được, Băng chắc chắn thế.

- Nửa ngày trời không ăn uống rồi, em có muốn uống nước không?

Giọng nói dịu dàng của Phong mang cô về với thực tại, và Băng ghét cái cách mà anh ảnh hưởng lên cô. Lý trí cô lạnh lẽo và giận dữ bởi hành động bốc đồng của Phong, nhưng trái tim thì lại cứ nảy tưng tưng trước mọi cử chỉ quan tâm của anh dành cho cô.

Phong chìa ra trước mặt cô một chai nước Aquafina. Suy nghĩ một lúc, Băng quyết định cầm lấy nó. Nếu đây là một chuyến đi dài thì đúng là cô cần nạp năng lượng nếu không muốn say xe. Cô đã không nhận ra rằng mình khát đến thế nào trước khi đưa trả chai nước chỉ còn hơn nửa cho Phong. Anh chẳng hề phàn nàn gì về việc đó, thậm chí ánh mắt còn toát lên vẻ hài lòng.

Một lúc sau, Băng bỗng dưng cảm thấy mệt mỏi. Mắt cô díp lại, và mọi bắp cơ trên người cô như biến thành thạch Jelly-O. Không hứng thú gì với việc chống lại cơn buồn ngủ đang xâm chiếm, cô thiếp đi, đầu dựa vào cửa sổ. Chỉ một giây sau, cô đã chùm hoàn toàn vào rừng mộng an lành.

Liếc qua Băng, Phong khẽ cười nham hiểm. Thuốc ngủ trong chai nước anh vừa đưa cô quả đã có tác dụng. Băng có lẽ sẽ còn say giấc thêm vài tiếng nữa, từng đó thời gian là đủ để anh thực hiện kế hoạch.

Nhấc máy, Phong gọi cho Ngọc.

- Phong đấy à?

Anh vào thẳng vấn đề.

- Chị đã gửi vali của Băng đến đó chưa?

Dù không nhìn được nhưng Phong có thể nói bà chị họ đang đảo mắt ngao ngán.

- Chị đã hối lộ cái ông chuyển phát rồi nên chắc chỉ khoảng nửa tiếng nữa thôi.

- Tốt. Căn nhà đó thế nào?

- Chắc là vẫn tốt. Cũng phải một thời gian rồi chị chưa về đó, chỉ có một bác giúp việc trông nom thì phải. Chị vừa gọi, bác ấy bảo sẵn sàng tránh đi để em với Băng được ở một mình.

Phong cười nhẹ.

- Hoàn hảo. Cảm ơn chị. Quầy nào?

- Thằng này, tự dưng hành động bốc đồng, biết chị phải xoay sở thế nào mới có vé khẩn cấp không?! Quầy 1, hạng thương gia.

- Cảm ơn chị, chân thành đấy. Tôi cũng sắp đến sân bay rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!