Chương 36: Chap 32: Ngày 1/11

Bật video trước. BẬT NÓ TRƯỚC.

Wings of piano

- V. K [Deemo]

-------- --------

Hôm nay là ngày 25/10. Nghĩa là chỉ còn hơn một tuần nữa là ngày 1/11.

Càng đến gần ngày này, không khí trong biệt thự Dương Ngọc càng trở nên u ám và ảm đạm hơn những ngày khác. Những người hầu làm việc cũng lặng lẽ hơn, khi mà 4 nhân vật quan trọng của căn biệt thự đều lâm vào tâm trạng đau buồn.

1/11 chính là ngày mà Vương Đặng Thanh Cầm, mẹ ruột của Băng, ra đi mãi mãi.

Những người chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ ngày này phải kể đến Mạnh Vũ và Băng. Nguyệt, Mỹ cùng bộ ba Zoe, Kyra và Kara chủ yếu lo lắng cho hai người này là chính. Chủ tịch tập đoàn Dương Ngọc luôn có vẻ trầm tư hơn khi ngày này gần kề, và thường tự giam mình trong phòng làm việc. Ông ngồi hàng giờ trong ấy, vuốt ve tấm ảnh duy nhất còn sót lại của Thanh Cầm trong đám cháy.

Ngoài việc đó ra, hầu như năm nào ông cũng viết hai lá thư vào giây phút đầu tiên của ngày 1/11. Lá thư đầu tiên là dành cho Thanh Cầm. Ông sẽ đốt nó trước mộ bà, hi vọng rằng người phụ nữ ông yêu có thể đọc được những dòng thư đó. Ông kể cho bà nghe về cuộc sống của mình, về những cô con gái mà ông đặc biệt tự hào, nhất là là Băng. Ông sẽ kể con bé thông minh như nào, xinh đẹp ra làm sao, được nhiều người yêu thương như thế nào.

Cuối cùng, ông sẽ khẳng định rằng bà là người phụ nữ ông vĩnh viễn yêu, yêu cho đến cùng trời cuối đất. Bà là linh hồn, là nguồn sống, là ánh sáng, là tình yêu duy nhất đời ông. Mãi mãi thế.

Mạnh Vũ được xếp vào mẫu đàn ông nghiêm khắc với bản thân, và hầu như chưa bao giờ khóc. Chỉ riêng có ngày hôm ấy là ông hầu như không thể kìm được hàng lệ đổ dài trên má mình, mỗi khi ngón tay ông chạm khẽ vào nụ cười dịu dàng của người phụ nữ trong tấm ảnh nho nhỏ gắn trên bia mộ.

Thế nhưng, Băng mới là người ở trong tình trạng tệ nhất. Cô luôn ngồi bất động trong phòng như một con búp bê vải, nửa ngày trời không nhúc nhích hay dịch chuyển tư thế dù chỉ một lúc. Cô không ăn một bữa nào, và người ta còn ngờ rằng cô còn không ngủ. Cứ mỗi lần Zoe vào phòng là y như rằng đã thấy Băng ngồi đó, ánh mắt buồn bã ném ra một điểm vô định ngoài cửa sổ.

Ngoài một đống những thứ được dùng trong dịp tưởng nhớ người đã khuất như tiền giấy đốt, bùa, trầm hương...., biệt thự Dương Ngọc còn phải mua thêm nào là trang sức, quần áo, gấu bông, mỹ phẩm theo lệnh của Nguyệt và Mỹ, tất tần tật mọi thứ được cho là có thể làm mọi người phụ nữ vui vẻ. Mọi người phụ nữ trừ Băng.

Dù cho Nguyệt và Mỹ đã cố hết sức chồng chất những thứ thực phẩm Băng thích mang lên phòng cô, thứ hai người nhận lại luôn là cái lắc đầu buồn bã của Zoe cùng với khay đồ ăn vẫn còn như mới, và nguội ngắt. Tình trạng này gần như đã trở nên quen thuộc với người làm của biệt thự Dương Ngọc trong nhiều năm qua, và chưa có một thứ gì có thể làm cô chủ của họ vui vẻ hơn. Chính xác thì Băng vẫn chịu ăn và ngủ trong những ngày còn lại, nhưng riêng ngày 1/11 thì hoàn toàn không.

Ở cô chẳng hề toát ra thần thái của người đang sống, điều mà mọi người lo ngại nhất.

Điều đáng nói là cái không khí tiêu cực này sẽ không hề biến mất khỏi Băng kể cả khi ngày 1/11 qua đi. Cô sẽ vẫn còn ở trong tình trạng như thế ít nhất là vài tuần nữa, hoặc vài tháng, lâu nhất là một năm. Nguyệt, Mỹ, còn cả bộ ba vệ sĩ đều cố gắng rút ngắn thời gian đó, nhưng chưa bao giờ ngắn hơn 2 tuần.

Năm nay, chỉ còn một tuần nữa là đến ngày 1/11, và Băng đã ở trong tình trạng đó rồi. Heures (con gấu bông) và Mun đều bị cô chủ lơ đi, dù điều đó không làm Mun tức giận chút nào. Nàng tỏ vẻ thông cảm, và luôn tận dụng cơ hội dụi dụi cái đầu nhỏ nhắn vào tay Băng nhằm an ủi cô. Heures chẳng thể động đậy, nhưng đôi mắt nó luôn nhìn chằm chằm Băng với vẻ gần như buồn bã.

Càng đến gần ngày ấy, Nguyệt với Mỹ càng thêm vô vọng trong việc làm Băng vui. Nguyệt tâm sự với Ngọc hằng tối, và hai cô sẽ cùng nhỏ những giọt nước mắt tiếc thương cho Thanh Cầm, và cho Băng. Ngọc chưa biết mình có nên nói với Phong về tình trạng của Băng hay không, nhưng trước tiên, cô cần an ủi người bạn thân nhất của mình cái đã.

1 tuần trôi qua.

Ngày 1/11 đến một cách lặng lẽ, và ảm đạm. Mùi hương nhè nhẹ của trầm bay trong không gian rộng lớn của biệt thự, cùng với những lời rì rầm cầu nguyện trước bàn thờ của Thanh Cầm. Mạnh Vũ đã đi đến mộ của bà từ sáng, đi một mình, với bó hoa hồng trắng trong tay. Ông khả năng cao sẽ không trở về cho đến tối, vì vậy biệt thư hoàn toàn ở dưới sự kiểm soát của ba cô chủ.

Băng hoàn toàn đã chạm ngưỡng cao nhất của bệnh trầm cảm. Cô ngồi im lặng trong phòng, và khoá chặt cửa. Những ngày trước Zoe vẫn có thể vào để đưa đồ ăn, nhưng hôm nay thì không. Phòng 111 không hề có chìa khoá sơ cua hay dự phòng, vậy nên việc bước chân vào đó là không thể, trừ khi thuyết phục được Băng mở khoá. Nguyệt với Mỹ đã lo lắng thì càng thêm lo lắng, đã tuyệt vọng thì càng thêm tuyệt vọng...........

Biệt thự họ Hoàng.

Kể từ khi thừa nhận là mình yêu Băng, lòng Phong như trút được tảng đá nặng. Tâm hồn anh lâng lâng và thanh thản. Giờ đây, cứ mỗi khi nhớ đến tình cảm mình dành cho Băng, anh lại cảm thấy như thể mình đang mơ. Điều đó vẫn thật khó tin với anh cho đến thời điểm này. Một sát thủ, một tên tội phạm, lại đi phải lòng một cô tiểu thư sinh ra trong nhung lụa, chưa kể cô còn quá đỗi thuần khiết. Điều đó thật nực cười làm sao.

Phong không ngờ rằng tình yêu có thể làm người ta hạnh phúc và điên rồ trong cùng một lúc như thế, thảo nào mà nhiều người lao vào.

Nhưng cái gì cũng có mặt trái của nó. Phong nhớ Băng đến phát điên. Kể từ cái ngày Ngọc thao thao bất tuyệt về tình yêu, người duy nhất anh có thể nghĩ tới trong suốt một ngày là cô. Người con gái đó đã hoàn toàn chiếm trọn tâm trí anh, tâm hồn anh, và trái tim anh. Phong thấy thật khó hiểu, cái cách mà một người khi lấy đi trái tim của người khác lại có thể lấy luôn lý trí của họ.

Cũng từ ngày đó, anh và Sun trở nên vô cùng thân thiết. Sun yêu Mun, và Phong

- cậu chủ của Sun thì lại phải lòng Băng

- cô chủ của Mun. Họ tạo thành một bộ đôi khá hoà hợp, bộ đôi hai gã si tình đang yêu.

Ăn, Phong nghĩ đến Băng. Ngủ, anh nghĩ đến Băng. Soi gương, anh nghĩ đến Băng. Ôm Angelo cũng làm anh nghĩ đến Băng. Việc bị ám ảnh bởi cô làm Phong nửa muốn phát điên, nửa lại mặc kệ. Bóng hình cô luôn lượn lờ xung quanh anh, khiến nhiều lúc Phong thấy mình giống bị ma ám. Dù cho con ma này có cực kì xinh đẹp và đáng yêu và ngốc nghếch và yếu đuối và mạnh mẽ đi chăng nữa.

Con ma mà anh đã đem lòng yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!