Chương 35: Chap 31: Không phải yêu đâu

Bật video trước. BẬT NÓ TRƯỚC.

Và quả thật utube nhiều cái video bản quyền thế..... khiến mình không thể gắn được. Vì mình đã rất cố gắng tìm những cái có thể nghe được trên watt nên các bạn hãy nghe đi nha.... Công sức của mình cả đấy ; v ;

Reverse

- Parraell Universe [Deemo]

********

Nửa đêm. Biệt thự học Hoàng.

Căn phòng làm việc của Tuấn Nguyên tối đen, từ cửa sổ tràn vào thứ ánh sáng mong manh, trải dài trên gỗ. Không khí trong phòng đáng lẽ phải rất mát mẻ nhờ có những làn gió êm dịu đêm thu, nhưng không, nó hoàn toàn ngược lại. Chủ nhân của căn phòng đã trở về, và chỉ riêng sự hiện diện của con người này thôi cũng đã đủ làm căn phòng trở nên ngột ngạt.

Từ trong bóng tối của căn phòng, một giọng nói trầm ổn vang lên.

- Ông cho người theo dõi tôi?

Tuấn Nguyên ngồi trên ghế bành, ném ánh nhìn hờ hững về phía cậu con trai độc nhất. Trên bàn làm việc trước mặt gã là một loạt những tấm ảnh chụp anh và một cô gái đội mũ lưỡi trai màu đen. Gã nhướn mày thờ ơ:

- Không phải là theo dõi, tao chỉ nhờ người kiểm ta xem mày làm việc thế nào trong lúc ta vắng nhà mà thôi. Kết quả thì hiển nhiên là tốt, nhưng thứ mà tên đó biết thêm được về cuộc sống của mày lại khiến tao khá ngạc nhiên đấy. Một con phụ nữ, hửm?

Phong cắn chặt môi, cố gắng giấu đi sự bất lực của mình khi đã để cho Tuấn Nguyên hành động tự do như thế. Hẳn gã đã điều tra luôn được thân phận của cô, và với danh nghĩa là người con gái đầu tiên Phong thật lòng quan tâm, rất có thể trong tương lai cô sẽ gặp nguy hiểm. Anh gằn giọng.

- Ông không được động vào cô ấy.

Tuấn Nguyên chống cằm, chiếc nhẫn vàng lấp lánh một bên tay. Gã lắc lư ly rượu mạnh, hoàn toàn không đếm xỉa đến lời nói của cậu con trai độc nhất. Miệng gã nhếch lên đầy khinh bỉ.

- Còn mày thì sao? Mày nghĩ mày có quyền gì mà đi quen một ả phụ nữ như vậy?! Sao nào, con bé đó đã làm mày mụ mị rồi ư?! Tao thật bất ngờ đấy Phong ạ. Đừng quên mày là ai, mày là cái thứ gì! Mày nghĩ một con bé tiểu thư nhà giàu có thể yêu một thằng sát thủ đã từng giết hàng nghìn người hay sao?! Nực cười! Mày định viết tiểu thuyết hay sao vậy?

Mắt Phong tối sầm. Hơn ai hết, anh hiểu Tuấn Nguyên nói đúng. Gã đã chạm đến cái chủ đề mà anh không bao giờ muốn nghĩ đến: sự khác biệt giữa anh và Băng. Giống như thể hai thế giới khác nhau vậy, cô lớn lên trong nhung lụa, trong tiền bạc, còn anh thì lớn lên trong máu, trong nước mắt. Phong hiểu chứ, anh đã hiểu rõ sự khác biệt từ khoảnh khắc đầu tiên biết cô.

Nhưng Băng giống như một loại đồ ăn nhanh nào đó vậy, biết nó hại nhưng cứ lao đầu vào.

Phong siết chặt nắm đấm, đôi mắt cà phê thù hận nhìn chính người cha ruột. Anh quan tâm đến ai, đến người phụ nữ nào, gã cũng không có quyền can thiệp. Nếu không thể đứng vững trước cha mình, anh cũng chẳng còn tư cách để mà bảo vệ Băng.

Ánh mắt của Phong có thể làm bất cứ ai ngất xỉu lúc này, trừ Tuấn Nguyên. Gã là ai cơ chứ?! Là người đã một tay gây dựng lên một đế chế lớn mạnh bậc nhất thế giới ngầm, mua bán vũ khí, giết người, từng bước một gây dựng quyền lực. Từ lâu, Phong đã chẳng là gì đối với gã, ngoài một thứ công cụ, một thứ được sinh ra với mục đích duy nhất là giúp gã giành được thứ gã muốn.

Tuấn Nguyên vẫn ngồi lặng im, ung dung nhấm nháp ly rượu mạnh. Gã chẳng thèm để ý đến sát khí trong phòng, thứ đang toả ra ngày càng dày đặc từ cậu con trai của gã.

- Động

-một

-ngón

-tay

-vào

-cô

-ấy, và tôi sẽ giết ông!

Ánh mắt của Tuấn Nguyên không có lấy một tia rung động. Gã ngả người ra sau, nhìn chăm chăm ly rượu thuỷ tinh dày nặng. Chỉ bằng một tay, gã bóp vỡ nó.

"Choang!!"

Nhanh như cắt, một mảnh thuỷ tinh sắc nhọn sượt qua Phong, găm thẳng vào bức tường phía sau. Má Phong rỉ máu nóng hổi. Tuấn Nguyên đã sử dụng nó như một thứ phi tiêu, cắt vào mặt anh sắc ngọt, không đủ để tạo sẹo, nhưng gây đau đớn. Phong vẫn đứng im không nhúc nhích, kiên định nhìn về phía cha ruột. Gã khẽ nhướn mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!