Bật video phía trên trước. BẬT NÓ TRƯỚC. (À, đừng để ý đoạn đầu nhé)
ng một mình, Băng chẳng có việc gì làm là quan sát xung quanh.
Cô thấy những cặp đôi nắm tay nhau, những gia đình cười nói vui vẻ, những đứa bé đáng yêu chạy loanh quanh, những người bán hàng nhiệt tình chào mời... Khung cảnh dường như chỉ tràn ngập sự hạnh phúc, của những con người đã tìm được tình yêu, có được lẽ sống đời mình. Điều đó khiến Băng tự hỏi "Liệu cô có bao giờ được hạnh phúc như bọn họ không? Với một người vô cảm như cô, hạnh phúc sẽ đến chứ?"
Băng hoàn toàn chẳng thể trả lời câu hỏi đó. Giam mình trong biệt thự bấy lâu nay, cô gần như chỉ biết đến thế giới bên ngoài qua máy tính. Hoá ra nụ cười của họ lại rạng rỡ như vậy, khác cô quá. Đã bao lâu rồi cô không cười? Có lẽ là rất lâu. Băng không bao giờ nghĩ mình sẽ thích những chỗ đông người và ồn ào như một lễ hội, nhưng khi ở đây, cô thấy vui.
Đứng một mình thì không vui cho lắm, ở bên Phong thì tốt hơn, nhưng anh vẫn chưa quay lại.
Băng bỗng giật mình. Từ lúc nào cô đã tự định nghĩa "vui" là "ở bên Phong"?! Băng cũng chẳng thể trả lời cái này. Nó nằm ở trong cảm xúc của cô, nhưng chúng đều rất khó gọi tên. Anh là người đàn ông duy nhất mà cô cảm thấy thoải mái khi ở cạnh, người duy nhất cô từng lo lắng cho, người duy nhất từng tặng cô hoa hồng trắng và gấu bông đen. Có lẽ tình cảm của cô dành cho Phong ở trên mức "quý mến" một chút, Băng chẳng rõ.
Một cánh tay quàng qua vai cô khiến Băng giật nảy, toàn bộ suy nghĩ bị cắt ngang. Lúc đầu cô nghĩ đó là Phong, nhưng suy nghĩ ấy bị gạt đi ngay lập tức. Phong không bốc mùi rượu như thế này, hơi thở cũng không hôi hám như thế này, càng không bao giờ sỗ sàng như thế này. Vậy thì là ai?! Băng quay ngoắt sang. Đập vào mắt cô là gương mặt kinh tởm nhất cô từng biết: một gã trai với hơi thở hôi hám vì rượu, khuôn mặt xương xẩu, râu ria lún phún.
Gã một tay cầm rượu nốc, tay còn lại choàng lên vai Băng không ý tứ. Gã nhìn cô, lè nhè trong cơn say:
- Cô em xinh đẹp! Sao lại đứng một mình thế,... hức! Đi chơi với anh không?
Băng cảm thấy kinh tởm gã tới tột cùng. Cô lùi lại để tránh cánh tay gầy còm của gã, nhưng gã say khá là khoẻ. Gã dí khuôn mặt xấu xí của mình vào cô, hét lên giữa thanh thiên bạch nhật:
- Cô em biết không?! Vừa nãy, bạn gái vừa mới đá tao! Đá tao.... hức! Đúng lúc cái lễ hội này vẫn còn đang diễn ra, Lễ hội của tình nhân... hức! Nực cười! Tao còn đang định cầu hôn cô ta đấy, hửm?! Thế mà nhìn con chó khốn nạn kia làm gì đi! Đá tao, khi mà lễ hội mới được một nửa! Nó còn không thèm chờ đến hết lễ hội... hức! Ngang nhiên đá tao! Này, cô em, đi một mình chắc chán nhỉ? Nhập hội với anh không? Anh thề sẽ làm em vuiiiiiiii tới bến đêm nay luôn, hả?!
Được rồi, quá sức chịu đựng của Băng rồi. Cô ném cho gã cái nhìn căm ghét, nhưng gã không thèm quan tâm. Cô định hất tay gã ra và bỏ chạy, nhưng rất nhanh, gã đã túm lấy tay cô, định kéo cô đi cùng với gã:
- Đi nào, cô em xinh đẹp! Ngày mới qua được một nửa thôi, chúng ta còn cả đêm.... hức! Anh nhất định... hức! Sẽ làm em vui vẻ mà! Đi nhanh nào!
Ở gần đó...
Mỹ buông ống nhòm. Cô bé quay ngoắt sang chị cả, rít lên giận dữ:
- Chị Nguyệt!!!!! Chị không định làm gì à?!!
Nguyệt đỏ bừng mặt vì giận, cô trả lời.
- Nhưng nếu làm thì Băng nó sẽ biết mình theo dõi nó!
- Nhưng chẳng lẽ để gã kia kéo Băng đi?!
- Tất nhiên không!!! Nếu Phong trong 2 phút nữa không trở lại, chị thề sẽ rán chả thằng khốn nát rượu kia. Chị đang mong chờ một màn anh hùng cứu mỹ nhân, em gái.
Mỹ chán nản, ngồi phịch xuống nền cỏ:
- Em cũng sẽ rán chả cả Phong nữa, nếu anh ý không quay lại kịp thời!
Bọn thuộc hạ của BLACK lao nhao:
- Nhìn nó làm gì đại tỷ của chúng ta kìa!!! Cậu Topaz, một câu thôi, chúng tôi sẽ cắt rời tay hắn!!!
- Không được manh động! Chúng ta phải chờ Boss cái đã, nếu chúng ta lộ mặt, Boss sẽ biết ngay!
- Nhưng.... đại tỷ!
- Ta biết rồi, cứ chờ Boss thêm một lúc nữa đi. Đại tỷ giành được con gấu bông trắng oanh liệt như thế, chắc chắn không phải dạng vừa đâu!
Bọn thuộc hạ im bặt, nghĩ rằng Topaz nói có lý..........
Thật ra, hoàn toàn chả có lý chút nào. Băng biết bắn súng đấy, nhưng thể chất của cô xét cho cùng thì vẫn chỉ là một cô gái 16 tuổi. Cô không thể chọi lại một tên đàn ông đã trưởng thành, say rượu và có ý định kéo cô đi. Băng cố giật tay ra, nhưng chỉ làm gã kia cười to, phàn nàn:
- Cô em xinh đẹp! Thôi nào, tin anh đi... Sẽ làm em... hức! Vui mà!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!