Sáng. Đúng 8h29.
Trước cổng biệt thự Dương Ngọc, sừng sững một chiếc Lamborghini đen tuyền, thu hút mọi sự chú ý của những nhà gần đó.
Đây vốn là khu dành cho những gia tộc giàu nhất nhì thành phố, thậm chí là thế giới, như nhà Dương Ngọc là một ví dụ tiêu biểu. Một chiếc xe xịn thông thường sẽ chẳng bao giờ khiến họ chú ý, dù nó có đáng giá cả triệu đô đi chăng nữa. Vậy nên, điều làm chiếc xe nổi bật quá đỗi chính là chàng trai đẹp tựa nam thần đang đứng tựa vào thân xe kia.
Phong đứng nhắm mắt, vòng thánh giá bạn lủng lẳng trên cổ. Trong bộ quần áo được Ngọc thiết kế riêng, anh vô tình trở thành một người mẫu quảng cáo quá tuyệt vời cho chiếc Lamborghini. Anh mặc áo thun trắng cổ rộng hằn lên khuôn ngực rắn chắc, bên ngoài khoác vest Armani kẻ xám sẫm. Quần jean ôm trọn đôi chân dài, đồng hồ Rolex bạc lấp lánh ở một bên tay, đi cùng với vài chiếc vòng đan tay đơn giản.
Và hiển nhiên, không thể thiếu đi gương mặt lạnh lùng như tượng tạc, dường như là thứ trang sức lộng lẫy nhất cho bộ quần áo. Ở anh toát lên vẻ lịch lãm đầy nam tính, nhưng không hề mất đi vẻ bất cần quyến rũ của một "badboy" thứ thiệt.
Dù đã vô tình trở thành tâm điểm chú ý của rất nhiều những ánh mắt tò mò lẫn đám đuối của những người sông gần đó nhưng Phong hoàn toàn không bận tâm. Anh đang chờ Băng.
Khẽ thả rèm xuống, Huyền Mỹ lại gần cô chị cả, cười toe toét:
- Chị Nguyệt, anh Phong đang chờ dưới kia kìa. Em thử liếc qua mấy biệt thự đối diện, thấy mấy tiểu thư đỏng đảnh nhà đó đang nhìn không chớp mắt, đúng là chỉ có anh ấy mới hợp với Băng chị ạ. Lạy Chúa, đúng là chị Ngọc ra tay có khác, anh Phong nhìn tuyệt lắm ý!!
Nguyệt cười hiền, dù trong giọng nói không giấu nổi sự bực bội:
- Chuyện, bạn chị mà. Nó mà đã dốc sức làm gì thì kết quả luôn là hoàn hảo trở lên. Nhưng em xem đi, Băng nó vẫn còn chưa thay xong váy kia kìa! Chị còn phải xịt nước hoa, chải tóc, đeo phụ kiện, và cả chuẩn bị cho "nhiệm vụ" nữa chứ, trời ạ!
Mỹ cười xuề xoà, cố gắng xoa dịu cô chị đang mất kiên nhẫn:
- Thôi, chị biết Băng là kiểu người chẳng bao giờ vội vã vì bất cứ cái gì mà. Lễ hội 9h30 mới bắt đầu, là do anh Phong đến sớm nên chị em mình mới cuống cuồng sang phòng Băng chuẩn bị. Với lại, theo em thấy thì anh Phong có chờ thêm một tiếng nữa cũng được, anh ý cứ thế đứng nghe nhạc và chờ đợi, thế mới là đàn ông chứ!
Nguyệt thở dài sườn sượt:
- Nhưng chẳng lẽ lại để cậu ấy chờ mãi...
Đúng lúc ấy, cửa phòng tắm bật mở khiến Mỹ và Nguyệt im bặt. Băng bước ra, tóc xoã dài duyên dáng. Cô lại gần cửa sổ, nhẹ nhàng vén rèm lên để xem bên ngoài rồi lại thả xuống, quay sang cô chị cả đang tròn mắt:
- Chị, làm nốt đi.
Nguyệt như bừng tỉnh. Cô chơm chớp mắt, dường như vẫn chưa thoát ra khỏi cơn say trước một tuyệt tác nghệ thuật. Lạy Chúa, em gái cô chỉ mới mặc váy vào mà đã thế này, chẳng cần làm gì thêm cũng được. Dù vậy, cô vẫn kéo Băng ngồi vào ghế trang điểm, nhờ Mỹ chải lại mái tóc dày đến quá đáng của em gái, còn mình thì đeo phụ kiện và những thứ lặt vặt khác.
Băng im lặng ngồi trước gương như một con búp bê xinh đẹp chờ được chăm chút.
Ngắm nghía thành quả, cả Nguyệt và Mỹ đều gật gù hài lòng. Ngay cả Băng cũng hơi ngạc nhiên khi nhìn vào gương, cô gần như không nhận ra chính mình. Đây là lần đầu cô chú ý ngoại hình đến thế này, mà lại vì một người con trai. Anh đã khiến cô thay đổi rất nhiều trong một thời gian ngắn, liệu đây có phải là điều tốt?! Cô luôn tự hỏi mình như vậy.
Nghĩ đến Phong, má Băng lại hơi hồng, tâm trí hiện lên hình ảnh chàng trai cao lớn bên chiếc Lamborghini, lặng lẽ chờ cô xuống.
Mỹ sau một hồi trầm trồ thì khẽ lên tiếng:
- Chị Nguyệt à, có thể để chị Băng đến lễ hội rồi đội mũ lưỡi trai sau được không? Anh Phong sẽ là người đàn ông duy nhất được nhìn chị Băng như thế này.
Băng chơm chớp mắt, không hề tỏ thái độ bất bình. Nguyệt coi đó là một sự đồng ý, bèn gật gù tán thưởng:
- Phải đó, Băng à. Đến lễ hội rồi đội mũ sau cũng được. Nào, để chị đưa em xuống...........
Ở dưới cổng, có một con người đang dần sốt ruột.
Phong liếc đồng hồ, 9h đúng. Anh đã chờ Băng được hơn nửa tiếng, không hề được mời vào, không đồ uống, một câu báo "Sắp xong" cũng không có. Tổng hợp những điều ấy có thể khiến một chàng trai phát điên hoặc giận dữ bỏ về. Tuy nhân, Phong hoàn toàn không phải dạng đàn ông tầm thường đó. Việc cô mất nhiều thời gian chuẩn bị khiến anh lo lắng nhiều hơn là tức giận.
Anh thoáng nghĩ đến khả năng Băng không còn muốn đi cùng mình nữa, nhưng ngay lập tức gạt phắt nó đi.
Tiếng nhạc ballad nhẹ nhàng bên tai không làm Phong thấy dễ chịu hơn. Sự lo lắng rằng Băng không xuất hiện thiêu đốt lòng anh, khiến Phong lẩm bẩm gần như cầu nguyện rằng Băng không gặp chuyện gì.
Đúng lúc Phong đang mải nhồi nhét mình vào mấy cái viễn cảnh tiêu cực thì cánh cổng lớn của biệt thự Dương Ngọc được mở ra một cách chậm rãi. Khẽ thở phào, anh ngước lên nhìn, chết sững.
Băng đứng đó, xinh đẹp và thuần khiết như một thiên sứ. Cô mặc một chiếc váy trắng hai dây ngắn trên đầu gối được trang trí bằng những đường viền ren tinh tế, phần eo thon thả được ôm trọn một cách thoải mái. Một chiếc crop
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!