Trước khi đọc truyện, các bạn hãy bật bài hát phía trên đã nhé. Nhớ phải nghe đấy!!!! Luci biết nó chẳng liên quan đến cốt truyện nhưng cứ nghe đi, vì nó hay. ;)
Phải thú nhận rằng khi nghe bài này mình đã khóc. Khóc thật ấy, nhiều là đằng khác. Vậy nên, hãy nghe đi, nhaaaaa. T^T
Tưởng nhớ Paul Walker, người diễn viên tài năng đã không may qua đời trong một tai nạn ô tô cách đây không lâu. Ngành làm phim, và cả thế giới là một thiếu sót nếu không có sự tồn tại của anh. Đôi mắt của anh sẽ luôn soi rọi tâm hồn em như mảnh trời thu, và nụ cười của anh sẽ luôn tiếp lửa cho cảm hứng trong em bùng cháy.
Fan của anh, mãi mãi.
—- ——
Vài ngày sau.
Biệt thự Dương Ngọc. Phòng 111.
Băng ngồi trên giường với cái chăn kéo hững hờ lên gần bụng, che đi đôi chân thon thả. Đầu cô dựa vào thành giường, đôi mắt màu khói mơ màng, xoáy ánh nhìn vào vô định. Mun nằm ngoan ngoãn trong lòng cô chủ, tận hưởng làn da mịn màng như sữa của Băng vuốt ve cơ thể. Cái đuôi dài ve vẩy một cách kiêu kỳ, nàng chăm chú nhìn gương mặt tựa thiên thần trước mắt, hơi ghen tị.
Băng vừa mới ăn xong bữa tối. Nhìn đĩa cơm phải còn đến hơn nửa, Zoe khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì. Với cái tình trạng kia, cô hiểu một chữ cũng đừng hòng lọt vào tai Băng. Cô lẳng lặng cầm khay thức ăn ra ngoài đưa xuống cho giúp việc, chỉnh trang lại quần áo cho chỉnh tề rồi tiến đến phòng làm việc của Mạnh Vũ.
- Con bé lại gần như không ăn gì?
- Vâng, thưa ông chủ. Cô ấy lại ngồi trầm tư như mấy ngày vừa qua.
Mạnh Vũ khẽ thở dài mệt mỏi, đưa tay xoa xoa mi tâm. Con gái ông kể từ cái hôm khỏi ốm thì thỉnh thoảng lại ngồi thẫn thờ như thế, đầu óc không biết chu du phương nào. Băng vẫn có thể tiếp nhận được những thông tin người khác nói với mình kể cả khi đang suy nghĩ mông lung gì đó. Còn dạo này, cô bỏ ngoài tai mọi thứ.
Phong đã làm xuất sắc nhiệm vụ của mình khi đã làm Băng khỏi ốm chỉ sau một ngày. Nhưng anh để lại một vấn đề còn nghiêm trọng hơn nhiều. Đã không ít lần Zoe bắt gặp Băng ngồi lặng câm bên cửa sổ, má ửng đỏ, người nóng bừng như sốt. Cô ngồi như thế hàng giờ, thỉnh thoảng lại lắc mạnh đầu như cố quên đi điều gì. Thậm chí có những lần tình trạng đó kéo dài đến nỗi Zoe cuống cuồng gọi bác sĩ, nhưng Mạnh Vũ gạt phắt. Ông có thể đoán được, con gái ông thành ra như thế là vì ai.
Và lí do đó làm ông không mấy dễ chịu.
Hôm ấy, khi về đến biệt thự, theo thông lệ thì toàn bộ người làm phải ra đón ông chủ. Với quan sát nhạy bén và tinh tế, Mạnh Vũ đã nhận thấy điều bất thường ngay từ lúc bước vào. Đám giúp việc, đặc biệt là những cô gái trẻ tuổi, dường như vừa trải qua một trận tranh giành gì đó. Quần áo cô nào cô nấy xộc xệch dù đã cố vuốt cho thẳng, đầu tóc rối tung. Họ đều ném ánh mắt căm hờn xen lẫn tiếc nuối về phía một cô hầu duy nhất.
Cô gái này đang nắm trong tay một chiếc sơ mi đen tuyền, miệng cười mãn nguyện, giữ chặt cái áo như thể đó là vật báu.
Nhanh chóng, chiếc sơ mi đã bị thuộc hạ của Mạnh Vũ lấy đi. Ông nhìn qua đã có thể khẳng định rằng đây không phải áo của mình, lại là một nhãn hiệu cao cấp không thể nào mua được với thân phận người hầu. Gặng hỏi, nhưng cô gái kia dường như đã bị ma bắt mất hồn vía, nói năng lắp bắp từ được từ không. Tất cả những mẩu thông tin Mạnh Vũ nghe được lờ mờ là Duy Phong đã chăm sóc Băng đến gần tối, ở trong phòng riêng của Băng mấy tiếng đồng hồ, rồi khi về lại không mặc sơ mi, mỗi áo khoác hững hờ.
Quần áo anh lúc ra khỏi phòng hơi xộc xệch, cái áo lại được giúp việc dọn phòng tìm thấy ở gần giường, mang đi giặt, nên kết cục mới thành miếng mồi béo bở ấy cô hầu trẻ mê trai là như vậy.
Hiển nhiên, ai nghe những thông tin rời rạc như vậy thì không khỏi có những liên tưởng không
-tốt
-đẹp
-cho
-lắm. Mạnh Vũ không phải ngoại lệ, đặc biệt là khi những liên tưởng ấy lại liên quan đến Băng
- một thiên thần thuần khiết không chút vấy bẩn, một trong ba cô con gái báu vật của ông.
Mạnh Vũ im lặng, đôi mắt toả đầy sát khí càng làm cô hầu kia thêm khiếp sợ. Ông lập tức lên phòng làm việc, cho gọi Huyền Mỹ, Minh Nguyệt cùng Zoe lên hỏi cho ra lẽ. Trong khoảnh khắc, ông đã ước rằng phòng của Băng có lắp camera.
Nguyệt với Mỹ hơi ngạc nhiên khi bị mời đến, dù lí do đã quá rõ ràng. Thuyết phục không được, hai người bèn cho gọi cô hầu đã làm đổ cháo lên người Phong. Nguyệt đã phải dùng hết sức trấn an để cô gái ấy có thể nói năng trôi chảy trước người bố quyền
-lực
-và
-đang
-cực
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!