Chương 29: Chap 25.5: Nụ hôn dưới ánh trăng

Cat's lovestory part 2 ~ ❤️

Mỗi chap Luci sẽ đính kèm một bài hát, cực kỳ hi vọng mọi người sẽ vừa nghe vừa đọc nhé. Nhé!!!!! :)

- -

Tôi nhớ nàng.

Nhớ đến phát điên.

Nhớ khuôn mặt kiều diễm của nàng, nhớ cái mũi hơi hếch lên đầy kiêu ngạo của nàng, nhớ khóe miệng cong cong thách thức, nhớ những bước di chuyển nhẹ nhàng kiêu sa như một tiểu thư quí tộc. Và trên cả là nhớ đôi mắt màu lục đầy ma lực, khiến tim tôi không khỏi bồi hồi mỗi khi nghĩ tới.

Tôi nghĩ về nàng khoảng một trăm nghìn lần mỗi ngày, không, phải một tỷ lần mỗi ngày, thì cũng từng đấy lần tim tôi xốn xang, bâng khuâng. Thật khốn khổ cái thân Romeo tôi.

Mun là nàng mèo đầu tiên có thể khước từ trước vẻ đẹp ngời sáng của tôi, là nàng mèo đầu tiên cả gan xé tan tành bưc thư tình đầy lãng mạn của tôi không chút thuơng tiếc. Vâng, là không

-chút

-thương

-tiếc đấy. Và kể từ giây phút đó, trong tâm hồn tôi, Mun đã trở thành một cô mèo hết sức đặc biệt. Lần đầu tiên được gặp một người cá tính mạnh mẽ như vậy, tôi đã bị nàng cuốn hút một cách mãnh liệt.

Có thể các bạn nghĩ tôi điên, hoàn toàn chính xác đấy. Chính tôi còn nghĩ tôi điên nữa là. Tại sao là đi đổ trước một cô nàng kiêu ngạo đến phát sợ như thế, chảnh đến phát sợ như thế, không yêu tôi như thế, và cả... đẹp đến phát sợ như thế.

1 ngày có 24 giờ, 1 giờ có 60 phút, 1 phút có 60 giây, toàn bộ tôi dành trọn để nhớ về nàng. Lúc trở về từ cuộc tỏ tình thất bại, tôi đã tự nhủ rằng: "Trên đời này thiếu quái gì gái đẹp, sao phải quan tâm đến cô mèo kiêu ngạo đó? Không yêu Mun thì yêu cô khác, tôi đâu thiếu gái theo?!" Vậy đấy, tôi cũng cố gắng lắm rồi đấy chứ. Nhắc đi nhắc lại như vậy với bản thân, nhưng kì thực, vẫn không sao quên được.

Những lúc ấy, tôi lại ngồi thẫn thờ bên cậu chủ. Cậu ấy là người duy nhất có thể hiểu tâm trạng tôi lúc này. Bởi, nếu như tôi mê mệt Mun, thì cậu chủ lại ôm nỗi tương tư dành cho người chủ xinh đẹp của nàng

- Thiên Thần. Cho dù cậu có thể không thừa nhận điều đó, hoặc là không nhận ra, nhưng mỗi khi cậu chợt mơ màng lúc ngồi ngắm trăng, tôi lại thấy in hằn trên đôi đồng tử màu cà phê ấy là tà váy trắng cùng suối tóc nâu quen thuộc. Và hiển nhiên là tôi hiểu, cậu đang nhớ về ai.

Cuộn tròn trong lòng cậu chủ, tôi lim dim mắt, tận hưởng bàn tay của cậu đang vuốt ve mình. Cũng chỉ những lúc như thế này, cậu mới dịu dàng đột xuất như vậy. Đôi mắt của cậu xa xăm, khuôn mặt đắm trong ánh trăng trở nên huyễn hoặc lạ kỳ. Cậu và tôi cùng im lặng, như hai chàng Romeo đang an ủi lẫn nhau khi đều đang vướng phải một mối tình đắm say không lối thoát.

Có lẽ tôi đang làm quá lên, nhưng cứ nghĩ đến Mun là tôi lại thở dài não nề. Tôi không thể nào chối bỏ tình cảm trong mình, thế nhưng, làm thế nào để nàng chú ý, làm thế nào để biết được mẫu đàn ông của nàng, làm thế nào để nàng yêu tôi?!

Phong đã ngủ. Cậu thiếp đi trong lúc vẫn dựa vào thành cửa sổ, gió đêm vẫn luồn vào phòng, hất tung cánh rèm lụa, phất phơ. Tôi nhìn cậu chủ, rồi quay ra nhìn trăng. Hình ảnh kiều diễm của Mun lại hiện lên. Tôi nhắm mắt lại, đắm mình trong dòng ký ức đẹp đẽ mà cũng đau đớn về nàng. Tự chế giễu mình: Nàng đã cho tôi ăn phải bùa mê thuốc lú gì thế này?!

Tắm trăng thêm một lúc, tôi càng trở nên bị ám ảnh hơn. Mở bừng mắt, tôi thở dài bất lực. Nếu không được gặp nàng ngay bây giờ, có lẽ tôi sẽ chết mất. Nghĩ là làm, tôi nhảy xuống khỏi lòng cậu chủ, dùng miệng kéo tấm chăn mỏng lên đắp cho cậu rồi nhảy ra cửa sổ, thoắt cái đã sang được cành cây. Tiếp tục trèo lên, tôi nhảy phốc một cái lên mái biệt thự.

Vốn là một chàng mèo thông minh, tôi đã nhớ đường đến biệt thự nhà nàng chỉ sau một lần ghé thăm. Đi theo đường mái nhà thì gần hơn đường bộ nhiều, chỉ việc nhảy từ mái này sang mái khác, quá đơn giản. Tôi vừa đi vừa huýt sáo yêu đời, giống như một gã si tình đang tìm đường đến tình yêu đời mình. Mà có khi tôi chính là gã si tình thật, ha ha.

Nàng sẽ phản ứng thế nào nếu thấy tôi nhỉ? Ngạc nhiên, hẳn rồi. Nàng có tức giận không nhỉ? Hay không thèm quan tâm?? Đừng là khả năng đó, làm ơn.

Mải suy nghĩ, chẳng mấy chốc tôi đã đến nơi. Biệt thự nhà Dương Ngọc hiện lên sừng sững và nổi bật. Và Mun, nàng đang ngồi trên mái nhà!

Lúc đầu, tôi cứ nghĩ rằng mình nhìn nhầm. Nhưng dụi đi dụi lại mắt, thì không thể phủ nhận nàng vẫn đang ngồi ở đó, ung dung ngắm trăng. Trong rất nhiều tích tắc, tim tôi đã tan chảy, nhão nhoét như cây kem giữa mùa hè bởi dáng vẻ của nàng. Mun dưới ánh sáng mặt trời đã muôn phần xinh đẹp và nổi bật với vẻ kiêu ngạo, ánh trăng lại càng làm nàng trở nên bí ẩn và huyền diệu.

Không biết đã ngắm nghía nàng được bao lâu, tôi bỗng nhớ ra mục đích chính của mình. Đâu thể tốn thời gian nhảy qua nhảy lại trên mái nhà chỉ để đứng đây, ngắm nhìn nàng?! Mặc dù dáng vẻ nàng lúc này cũng đã đủ để khối thằng mèo đi qua đều dừng lại để liếc trộm, nhưng nó không xứng với cái danh "playcat" của tôi.

Đưa chân lên vuốt lại chỗ lông trên đầu, tôi lùi về sau lấy đà, chuẩn bị nhảy sang mái căn biệt thự kia. Nhà Dương Ngọc nằm tách biệt khỏi những căn khác nên đây sẽ là một cú nhảy khá tốn sức. Hít một hơi sâu, tôi xông tới.

Đúng lúc thân mình chuẩn bị bay lên khỏi căn nhà thì một giọng nói vang lên, cắt ngang khoảng không gian tĩnh lặng trong đêm:

- Dừng lại đi.

Như có một phép thuật thần kỳ nào đó, tôi dừng phắt lại mọi hành động, ngay cả thở cũng dừng lại, một chân lơ lửng trong không khí. Mất một lúc để hoàn hồn, tôi mới (sung sướng) nhận ra rằng Mun vừa mới nói chuyện với mình. Nàng vừa mới nói chuyện với tôi!!!! Hoặc tất nhiên là nàng có thể đang trò chuyện cùng một thằng mèo khốn nạn nào đó ở dưới đường kia, nhưng không, khuôn mặt kiều diễm của Mun vẫn một mực hướng về Mặt Trăng huyền hoặc ở trên bầu trời.

Mun mở mắt và quay về phía tôi. Tim tôi lại tan chảy thêm một lần nữa. Đôi mắt nàng khác hẳn với lần đầu tôi gặp. Bao vì sao đang rực rỡ trên nền trời đêm, nhưng lúc ấy, chỉ có đôi mắt nàng là sáng rực hơn tất cả. Như hai viên đá quý có thần lực, hút toàn bộ linh hồn tôi vào trong đó.

Nàng cất tiếng. Tiếng nói của thiên thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!