Luci thật sự khuyên các bạn nên đọc lời tác giả ở cuối chap nhé, vì thỉnh thoảng mình sẽ có vài thông báo quan trọng và không muốn phải trả lời comment của các bạn về vấn đề đó một lần nữa. Cảm ơn nhiều! ^^
He hé mắt tỉnh dậy, Phong thấy mình vừa ngủ gục trên vai Băng. Cái đồng hồ nhỏ nhắn đặt cạnh giường chỉ 4h10. Hơn hai tiếng, anh đã dựa hoàn toàn vào người con gái thanh mảnh này, vậy mà Băng hoàn toàn không than thở một lời. Có thể do cô vốn không thích nói nhiều nên mới vậy, nhưng Băng hoàn toàn có thể bất thần đứng lên để đầu anh đập xuống sàn cho tỉnh, nhưng cô đã không làm thế. Phong khẽ cười.
Vì đang mệt nên Băng chẳng hề phát hiện anh đã tỉnh. Đầu cô gục lên gục xuống, mắt díp lại. Buồn ngủ, nhưng lại không thể ngủ, đây là lần đầu tiên Băng phải chịu đựng. Vì điều đó đồng nghĩa với việc Phong sẽ không có chỗ dựa, anh sẽ nằm luôn trên sàn lạnh mất. Phong lại đang cởi trần như vậy, nhỡ anh bị cảm giống cô thì sao? Băng không muốn thế.
Thời gian thì cứ thế trôi, cơn buồn ngủ cứ thế kéo đến, rõ rệt hơn. Đầu Băng gào thét kêu gào cô phải ngủ, như trái tim thì nhắc nhở về tình trạng của Phong. Anh đã chăm sóc cô cả ngày trời, chỉ đơn giản là ngồi im cho dựa một chút, cô cũng không làm được?! Không được. Băng nhất định phải chịu đựng đến cùng.
Cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ vật vờ, nhưng sẵn bệnh trong người, đầu Băng đau như búa bổ, có dấu hiệu choáng váng và quay cuồng. Cô cảm thấy người mình hơi nóng lên, bèn lắc mạnh đầu cho tỉnh. Nhìn quanh quất, cố tìm thứ gì đó có thể làm bản thân tỉnh táo hoặc chí ít là quên đi cơn buồn ngủ, ánh mắt Băng rơi lại trên cơ thể vạm vỡ của Phong.
Do dự một lúc, chần chừ một lúc, Băng hơi rướn người, khẽ khàng chạm vào vết thương trên vai anh. Nấn ná ở đó một lúc lâu, chưa thấy đủ, cô để tay mình cứ thế đi xuống, lướt qua những múi cơ săn chắc của Phong. Bắp tay, khuỷu tay, rồi cẳng tay, cổ tay, cuối cùng là dừng lại ở đầu ngón tay. Rồi lại đi ngược lên trên, từ cổ, đến khuôn ngực rắn rỏi. Làn da anh mịn và đẹp đến mức con gái cũng phải ghen tị, cơ thể từ eo đến vai theo hình tam giác ngược.
Băng bỗng cảm thấy một nỗi khó chịu ngấm ngầm dâng lên trong lòng. Thân hình này có khi làm đám gay cũng phải hét lên thì phụ nữ nhằm nhò gì.
Băng để ngón tay của mình lần xuống vùng bụng sáu múi, chọc chọc vào mấy chỗ bắp cơ nổi lên rõ nét, thích thú với cảm giác cuồn cuộn ở năm đầu ngón tay. Má cô hơi hồng lên như cánh đào xuân tươi tắn, nhưng tay thì vẫn không dừng lại. Đầu óc cô cũng đã tỉnh táo hơn, dù là chỉ một chút.
Phong khẽ cười khi cảm nhận dược bàn tay của Băng "ngao du" trên cơ thể mình. Anh cố đè nén những cảm xúc rạo rực trong lòng, nhắm mắt lại, tận hưởng sự mềm mịn của từng ngón tay nõn nà lướt qua trái tim anh. Nó đập nhanh hơn, nhưng thật may là Băng không mấy để ý chuyện đó. Mùi hương nhẹ nhàng từ cơ thể cô làm Phong mơ màng, anh dù đã tỉnh, nhưng vẫn chẳng muốn dậy một chút nào. Cứ như thế này cả trăm năm nữa, anh cũng cam lòng.
Phong cứ nằm thế, che giấu tốt đến nỗi Băng không hề biết rằng anh đã tỉnh, tay vẫn cứ tiếp tục sờ nắn cơ bụng rắn rỏi. Phong cảm nhận từng ngón tay cô cứ mơn man trên da thịt mình, sợ rằng sẽ chịu không nổi thêm bất cứ một giây nào nữa thì há miệng, cắn một phát vào cổ cô. Băng giật mình như phải bỏng, cô vội vã rụt tay lại như vừa bị bắt quả tang làm việc gì đó tội lỗi lắm. Nắm chặt gấu váy, đôi mắt khói len lén liếc sang Phong bối rối. Anh tỉnh từ lúc nào?! Đã kịp thấy hét được hành động của cô chưa?! Mà nếu anh thấy hết rồi, thì sao đây?!
May mắn cho Băng là Phong hầu như chẳng có một biểu hiện nào là quan tâm đến việc cô gần như đã "sàm sỡ" mình. Hoặc đơn giản là anh đang cố tỏ ra như thế. Đến bây giờ Phong mới để ý là người Băng đang nóng một cách bất thường. Đặt tay lên trán cô để kiểm tra, Băng hơi giật mình nhưng vẫn để yên. Cơn sốt lại tái phát. Mắt cô có dấu hiệu lờ đờ, cho dù Băng hình như không có ý thức về tình trạng bản thân mình.
Phong bỗng nhiên thấy giận ghê gớm. Giận Băng chẳng quan tâm đến bản thân, nhưng phần lớn là giận chính bản thân mình. Anh là cái thứ khốn nạn gì đây?! Chăm sóc người ta, rồi lại lăn ra ngủ, để người ta chăm sóc mình?! Ồ phải, chăm sóc người ốm tốt thật đấy! Nhìn khuôn mặt ửng hồng của Băng một cách chăm chú, Phong nhíu mày. Anh mím môi một cách bất lực rồi đưa tay, nhấc bổng Băng lên rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống giường. Trong khi vẫn đang cởi trần.
Băng vò vò cái chăn, chơm chớp mắt ngượng ngùng, nhìn như thôi miên vào khuôn ngực săn chắc của anh. Phong bất ngờ cầm tay cô, đưa lên, áp toàn bộ vào ngực trái mình. Trái tim anh đập nhanh từng hồi nóng hổi trong lồng ngực. Giọng anh trầm ấm như tiếng đàn rót vào tâm hồn Băng những giai điệu mê hoặc, ngây ngất.
- Thấy không? Nếu em tiếp tục làm vậy nữa, trái tim tôi sẽ vỡ tung ra đấy.
Mặt Băng nóng bừng. Bàn tay cô cảm nhận rõ lồng ngực Phong phập phồng theo từng nhịp thở vội vã. Anh nhếch môi rồi bỏ tay cô ra, đút vào trong chăn ấm áp.
- Ngủ đi. Em đang sốt đấy.
Băng trấn áp lại trái tim đang có dấu hiệu phản chủ của mình rồi ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Dù gì thì cô cũng đang rất mệt, vả lại, Phong sẽ ở đây, ngay bên cạnh cô. Ý thức của Băng mờ dần đi, hình ảnh cuối cùng in đọng lại trên đồng tử cô là khuôn mặt anh tuấn và... ừm, cơ thể rắn chắc của Phong. Cô nhanh chóng rơi vào rừng mộng đẹp đẽ, mặc kệ chuyện gì xảy ra. Có Phong bên mình, Băng chẳng có việc gì phải lo lắng.
Cảm giác bên anh, luôn là sự an toàn và bình yên.............
Phong đi đi lại lại trong phòng mãi rồi cũng chán, anh ngồi xuống cạnh giường một lần nữa. Anh đan hai tay với nhau, chống cằm suy tư. Rồi như không thể kìm nén được, Phong lại lén liếc sang, mắt ngay lập tức bị hút vào cảnh tượng tựa chốn tiên bồng trước mắt.
Một thiên thần yên giấc trên ga giường trắng tinh, suối tóc nâu chảy êm đềm trên gối. Khuôn mặt thuần khiết của cô đong đầy sự thanh thản và mang một vẻ dịu dàng bình yên đến khó tả, làm người khác cảm thấy dòng thời gian xung quanh cô như chậm lại. Rèm mi dày cong vút, vẽ lên làn da trắng ngần những dải xám nhạt mong manh, hai cánh mũi nhỏ xinh phập phồng như cánh bướm thướt tha. Sắc hồng đào đọng lại trên môi Thiên Thần, tựa một bông hoa tươi thắm nở rộ.
Ánh nắng chiều che phủ cô gái trong một vầng hào quang dìu dịu, khiến ai đó không thể rời mắt.
Không biết đây là lần bao nhiêu Phong ngắm băng ngủ. Chỉ đơn giản là ở cạnh bên và nhìn chăm chăm vào khuôn mặt thuần khiết ấy, thật lạ, còn làm Phong thích thú hơn việc đi giết người hay đua xe. Những việc đó cho anh cảm giác thỏa mãn, được làm chủ mọi thứ, nắm mọi thứ trong tay. Tốc độ, tiền tài và cả mạng sống con người. Còn ở bên Băng, tất cả những gì anh cảm nhận được là sự mông lung trong tâm hồn mình. Và một trái tim với sự yên bình đong đầy.
Thế mà, Phong cứ đua xe rồi giết người mãi cũng chán, chẳng bao giờ hứng thú được lâu. Còn cô gái này, hàng giờ trôi qua bên cô anh cũng không thể nhận thức được. Lắng nghe tiếng Băng thở nhè nhẹ, Phong ngắm nhìn mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt cô cứ tung lên rồi lại hạ xuống, ngồ ngộ. Khẽ cười thầm trong bụng, anh đưa tay, vuốt hết chúng ra sau lưng cô. Bình yên.
Có một thứ gì đó trong tim Phong đã thức dậy sau một giấc ngủ dài miên man, và đánh dấu sự trở lại của nó bằng những rúng động mãnh liệt nhất.............
Lúc tỉnh dậy, Băng vẫn thấy Phong ngồi ngay bên giường, chăm chú nhìn mình. Má cô hồng lên như cành hoa tầm xuân khi bắt gặp cái nhìn ấm sực của anh. Anh vẫn đang ở trần, quần kaki đen ôm lấy hông hơi trễ xuống khi anh ngồi, lộ ra hai nét của một chữ V hoàn hảo.
Băng bối rối quay đi, mắt lướt qua chiếc đồng hồ trên tường. Cũng đã muộn rồi. Giọng nói trầm ấm của Phong vang lên bên tai cô:
- Đỡ chưa?
Băng khẽ nghiêng đầu, chừng như đang đoán xem anh đang hỏi về điều gì. Khi hiểu rằng anh đang hỏi thăm sức khỏe của mình, cô gật nhẹ, lấy tay kéo chăn xuống dưới bụng, ngồi thẳng người dậy, dựa vào thành giường. Phong đứng lên, lấy từ trong túi ra một vỉ thuốc cảm lạnh. Lấy thêm cốc nước, anh mang cả đến gần giường, giơ ra trước mặt Băng rồi ra hiệu cho cô uống. Anh không biết là từ trước đến nay Băng rất ghét thuốc. Cô nhìn thấy mấy viên xanh đỏ trong tay Phong thì nhăn mặt, lắc đầu nguầy nguậy.
Đắng lắm!
Phong thấy Băng nhất quyết không uống thì nhíu mày không hài lòng. Anh gằn giọng cảnh cáo:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!