Chương 27: Chap 24: Chăm sóc

Đây rất có thể là chap cuối cùng trước khi Luci tạm ngưng truyện, vậy nên mình đã cố viết dài một chút ... Vote cho mình vui nha (・ω・)ノ

Cảm ơn các bn đã luôn ủng hộ Luci trong thời gian qua, đừng quên mình nhé...

------ ------

Phong đẩy cửa vào phòng Băng, ngay lập tức thấy một con sâu cuộn tròn ở trên giường.

Khẽ mỉm cười, anh tiến đến gần, lấy tay chọc chọc vào đầu "con sâu". Băng khó chịu vì tưởng lại có người làm phiền mình, lấy điện thoại đánh vài dòng rồi thò tay ra ngoài, chăn vẫn trùm kín mít.

"Muốn ngủ. Chị ra ngoài đi."

Phong nhìn chiếc Blackberry, nụ cười quyến rũ khiến người khác mê mệt càng thêm nở rộng. Anh kéo ghế lại cạnh giường, thong thả ngồi xuống rồi mới nhẹ nhàng cất tiếng:

- Băng.

Một từ. Một từ cũng đủ làm Băng ở trong chăn giật nảy. Cô biết rất rõ giọng nói đó. Cô biết rất rõ ai là chủ nhân giọng nói đó. Băng không dám tin vào tai mình, đưa tay từ từ kéo chăn xuống, đôi mắt khói ngay lập tức mở to, sững sờ.

Phong ngồi đó, đối diện cô, đôi mắt màu cà phê sâu thẳm, ánh nhìn ấm áp trong tích tắc đã khiến tim cô tan chảy.

Băng cứng đờ người. Dường như vẫn chưa dám tin vào thị giác mình, cô chơm chớp mắt, thậm chí là đưa tay lên dụi dụi làm Phong cố nén cười. Sau khi xác định là anh không hề biến mất sau mấy lần thử dụi đi dụi lại, Băng mới lắp bắp:

- Ph... Phong.

Phong gật nhẹ đầu, đứng lên khỏi ghế rồi tiến tới, đặt một tay lên trán Băng. Cô khẽ run rẩy bởi sự mát lạnh của tay anh. Giọng nói trầm ấm vang lên:

- Tôi đây. Em bị cảm?

Băng không trả lời, vô thức rướn người lên để tay Phong áp toàn bộ vào trán mình. Tay anh mát lạnh, ngoài ra còn làm cô cực kỳ dễ chịu theo một cách không thể lý giải. Đôi mắt khói hơi khép lại, Băng lim dim tận hưởng cảm giác được anh quan tâm. Cô nghe thấy giọng nói của anh vang lên bên tai, ấm áp vô cùng:

- Xin lỗi. Vì tôi mà em bị vậy.

Băng lắc đầu nguầy nguậy, hơi cau mày lại phản đối. Anh đã giúp cô ấm hơn bằng đủ mọi cách trong ngày hôm đó, nếu trách, thì là do cơ thể cô quá yếu ớt mà thôi.

Phong khẽ cười, đột ngột bỏ tay ra làm Băng có chút hụt hẫng. Lý trí cô gào thét. Hụt hẫng gì chứ?!

Phong bất ngờ cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán Băng, cực kỳ nhẹ, chỉ đơn thuần lướt qua làn da một chút, nhưng cũng đủ làm ai đó cứng người, tim trật nhịp.

Phong làm bộ như không quan tâm đến biểu hiện của Băng. Anh cười thầm trong bụng, tiến tới gần cái túi đựng đồ, lôi từ trong ra chậu nước và một cái khăn sạch. Anh vào nhà vệ sinh lấy nước lạnh vào chậu rồi mang lại cạnh giường. Băng tò mò quan sát anh từ đầu đến cuối, Phong đang làm gì vậy?!

Anh ngồi xuống ghế, nhúng khăn vào nước rồi vắt kiệt, cẩn thận gấp nó lại làm đôi rồi nhẹ nhàng đặt lên trán Băng. Từ khi mẹ Phong bỏ đi thì anh chưa bao giờ phải chăm sóc ai nên động tác có chút vụng về. Cô lại cứ quay ra nhìn anh khiến cho chiếc khăn năm lần bảy lượt rơi xuống giường. Phong cau mày, đứng dậy rồi dùng hai tay cố định đầu Băng ở tư thế nhìn thẳng lên trần nhà. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, dí sát mặt vào cô, gằn giọng cảnh cáo:

- Nằm yên. Quay lung tung nữa là tôi phạt em đấy.

Đôi mắt khói mở to, hai bên má Băng nóng bừng. Màu đỏ hây hây nổi bật trên làn da trắng ngần khiến tim Phong lạc nhịp trong mấy giây.

Băng nhìn anh như thôi miên, người hơi run rẩy trước ánh nhìn sâu thẳm của đôi mắt màu cà phê. Cô cắn môi, khẽ nuốt nước bọt "ực" một cái khi nhận thấy khuôn mặt đẹp như tạc của anh chỉ cách có vài centimet.

Không khí có mùi mờ ám. Phong nhìn chăm chăm vào làn môi đỏ mọng của Băng, động tác cắn môi của cô đã vô tình làm máu anh sôi lên. Không phải vì tức giận, mà vì thứ gì đó... mới hơn.

Cố gắng kìm xuống những dòng cảm xúc rạo rực trong lòng, Phong khịt mũi rồi đẩy người đứng thẳng dậy, đi phăm phăm đến chỗ túi đồ. Anh lấy từ đó ra vỉ thuốc cảm, lóng ngóng thế nào lại làm cả túi rơi xuống đất, đồ đạc văng tung toé.

"Chết tiệt, cái quái gì xảy ra với mình thế này?!" Phong rủa thầm trong lòng, cố áp chế lại thứ đang cuộn trào trong thân thể, thở thật sâu để bình tâm lại rồi mới cúi xuống nhặt đồ. Băng quan sát anh với vẻ thích thú, tâm trí không kìm được bỗng nhớ về khoảnh khắc khuôn mặt Phong áp sát, đôi mắt màu cà phê quyến rũ hút hồn cô hoàn toàn. Hơi thở hai người gần như hoà quyện vào nhau. Mùi hương nam tính từ cơ thể anh bao trùm lấy cô, ngây ngất. Mặt Băng nóng bừng, cô vội vã quay ngoắt đi.

Nhìn Phong thêm nữa sẽ khiến tâm trí cô bị ám ảnh mất.

Phong rót một cốc nước mát, tay vẫn cầm vỉ thuốc rồi đặt chúng lên chiếc bàn gỗ nhỏ được sơn trắng ở cạnh giường. Anh nhìn Băng, cúi người xuống đắp chăn lại cho cô một cách cẩn thận, dịu giọng nói:

- Em mệt không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!