Băng bị cảm. Nhiệt độ thân thể lên tới con số 39.
Không bất ngờ gì lắm khi cô đã bị ngấm nước lạnh vào buổi chiều hôm ấy. Cố gắng thay một chiếc váy mới, được Phong nắm tay ấm áp như vậy, mà cuối cùng vẫn là bẹp giường, cuộn tròn trong chăn mà run rẩy.
Cả biệt thự Dương Ngọc được dịp bận rộn. Mạnh Vũ tức điên người, ra lệnh cho tất cả thuộc hạ nếu không thể làm Băng khỏi ốm sau 2 ngày thì chắc chắn sẽ bị đuổi việc hết cả lũ. Họ hoảng hốt, người bê khăn, người bê nước, chạy đi chạy lại khắp biệt thự. Ngay cả Nguyệt với Mỹ cũng sốt sắng, vì Băng vốn được bao bọc từ nhỏ, chưa ốm lần nào, nay lại bẹp giường như vậy, hai cô không khỏi lo lắng. Cứ liên tục hỏi han thăm nom làm Zoe ôm đầu kêu trời.
Đừng quên, cô chủ của cô, ghét nhất là sự ồn ào.
Băng nằm cuộn trong chăn, chỉ ột mình Zoe vào phòng, khoá chặt cửa. Đám người làm léo nhéo ở bên ngoài, đến giờ thay khăn, đến giờ cặp nhiệt độ, um sùm cả lên. Băng khó chịu, kéo chăn trùm lên tận đầu, bịt tai lại mà không có hiệu quả.
Zoe nhìn cô chủ, biết rất rõ Băng đang khó chịu điều gì. Đầu cô quay cuồng bởi mấy tiếng gọi ngoài cửa, đủ loại giọng nữ giọng nam, ầm trời. Cô thở dài nhìn Băng, khẽ cất tiếng:
- Tôi sẽ nói lại với ông chủ về việc này. Họ sẽ không thể làm phiền cô được nữa.
Băng không có phản ứng gì, trong ngôn ngữ của cô thì im lặng chính là là sự đồng ý. Zoe cúi người chào, dù biết Băng không thể nào thấy được mình, rồi đi ra khỏi phòng.
Cửa mở, ngay lập tức tiếng nói bên ngoài im bặt. Đám người làm nhìn Zoe chăm chăm, ý muốn hỏi tình hình cô chủ thế nào rồi. Cô khẽ thở dài rồi quắc mắt nhìn họ:
- Cô chủ ổn. Nếu còn dám làm loạn trước cửa phòng lần nữa, ta sẽ nói với ông chủ đuổi việc tất cả đấy. Cô Hải Băng không thích ồn ào. Để cô ấy nghỉ ngơi.
Bọn giúp việc cụp mắt xuống, khép nép sợ hãi. Họ lập tức giải tán, để lại sự im lặng cho Băng. Zoe thở hắt ra đầy mệt mỏi. Cô nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, thẳng tiến đến phòng làm việc của Mạnh Vũ...........
Đợi cho đến khi Zoe đã hoàn toàn khuất bóng, ở một góc tường khuất bỗng hiện ra hai bóng đen, nhẹ nhàng tiến tới cửa phòng Băng.
- Chị Nguyệt, thế này có giống với đột nhập không? Đợi Băng hết bệnh rồi chị vào hỏi là được mà?!
Nguyệt đặt một tay lên nắm cửa, tay còn lại đưa lên môi, "Suỵtttt" một tiếng ra hiệu cho Mỹ im lặng. Cô nhóc lập tức bịt chặt miệng, nhìn chăm chăm chị mình. Nguyệt thì thầm:
- Em chẳng hiểu gì cả. Ngọc vừa gọi điện, tẹo nữa nó sẽ đến cùng với Duy Phong. Cho đến bây giờ Băng nó còn chưa biết gì về vụ Lễ hội, nhỡ Phong hỏi thì làm thế nào?
Mỹ gật gù, ra vẻ thấu hiểu. Nguyệt từ từ vặn tay nắm cửa, đẩy vào. Nhanh như cắt, cô đã vào bên trong, cánh cửa được khép lại cẩn thận sau lưng. Mỹ ở ngoài canh chừng. Nếu để Mạnh Vũ biết được hai người dám làm phiền Băng trong lúc cô ốm thì coi như xong.
Băng cảm nhận được có người tiếng vào phòng, cô kéo cao chăn rồi cuộn tròn lại. Nguyệt nhìn em gái, tiến đến gần giường, nhỏ nhẹ cất tiếng:
- Băng ơi, em thế nào rồi?
Nhận ra giọng Nguyệt, Băng khẽ cau mày, càng kéo chăn cao hơn. Sao hết người này đến người khác làm phiền mình thế?! Cô co người lại như con sâu, chiếc chăn to sụ che kín thân hình mảnh mai từ đầu đến chân.
Nguyệt thấy biểu hiện của Băng thì cố nín cười. Quả thật... đáng yêu hết biết mà! Cô vươn tay kéo nhẹ chiếc chăn xuống. Khuôn mặt Băng lộ ra, có phần xanh xao và mệt mỏi. Đôi mắt khói quay đi nơi khác, làn tóc nâu vẫn mềm mại và mượt mà như bình thường, xoã tung trên gối. Không kìm được, Nguyệt khẽ vươn tay, vuốt nhẹ một lọn tóc. Cô thì thầm:
- Ráng khoẻ nha em gái... Còn phải đi hẹn hò với Phong nữa mà...
Băng khẽ giật mình, ngước đôi mắt khói lên nhìn Nguyệt vẻ khó hiểu. Nhận thấy mình vừa lỡ lời, cô lấy tay bịt miệng hoảng hốt rồi nhìn Băng, cười giả lả:
- À... không có gì đâu, em đừng để ý. Chị chỉ muốn hỏi là, sắp sửa có Lễ hội mùa thu, em có muốn đi không?
Băng kéo chăn lại như cũ, chừa mỗi nửa đầu thò ra để thở. Cô nghe thấy từ "lễ hội" thì lắc đầu nguầy nguậy. Không thích ồn ào đâu. Nguyệt tiếp tục dụ dỗ:
- Lễ hội cũng không hẳn là quá đông người đâu mà. Toàn những trò chơi hấp dẫn hết, đồ ăn nước uống đủ cả.
Nguyệt khẽ liếc Băng, bắt đầu nhấn giọng:
- Đặc biệt là Duy Phong cũng đi Lễ hội đấy... Nhưng Ngọc có tận hai vé cơ, nó đang định tìm người tặng nốt vì không thể đi được...
Băng kéo chăn xuống, chơm chớp mắt vẻ nghĩ ngợi. Nguyệt cười thầm trong bụng, chắc mẩm con em mình đã "lung lay" bèn tiếp tục tấn công:
- Mà em biết đấy, Ngọc bảo Phong nó khó tính lắm, không chịu đi với ai cả. Đặc biệt là khi đây là vé theo cặp, chắc chẳng ai có thể đi cùng Phong ngoài em đâu...
Băng lại kéo chăn trùm kín đầu. Cô thò tay ra ngoài, với lấy cái Blackberry ở đầu giường rồi đánh vài dòng, giơ ra cho Nguyệt xem. Cô hí hửng tiến lại gần, nhìn vào màn hình mới tiu nghỉu. Đúng 3 chữ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!