- Thế... thế này là...
Mạnh Vũ cười nhếch mép, ngồi lại xuống chiếc ghế bành, một tay chống cằm, đôi mắt nâu sẫm ranh mãnh nhìn Phong.
- Bản hợp đồng bị xé, ta cho rằng cậu phải biết rõ ý nghĩa của việc này chứ?!
Phong nhíu mày:
- Nó... không còn hiệu lực?!
Mạnh Vũ gật đầu hài lòng, dựa hẳn người vào lưng ghế, chờ đợi Phong nói tiếp.
- Nhưng... vì sao?!
Mạnh Vũ cười lớn, chống cằm nhìn Phong chăm chú, sự tinh quái vẫn hằn rõ trên đôi mắt, giống như cậu đang là món đồ chơi tiêu khiển đầy thú vị của ông trong thời điểm này.
- Vì sao à? Cậu nghĩ thử xem?!
Phong im lặng, nhìn Mạnh Vũ đầy nghi hoặc. Bản hợp đồng bị xé, chẳng hiểu sao lòng cậu lại nhẹ nhõm một cách khó hiểu. Sự ràng buộc giữa cậu và Băng đã được gia hạn trong bản hợp đồng đó, nhưng giờ thì nó đã mất đi, việc này... Mạnh Vũ chăm chú quan sát biểu hiện của Phong, nhẹ nhàng buông một câu:
- Ta cho phép cậu ở bên con gái ta, Phong.
Phong nhướn mày, nhìn Chủ tịch tập đoàn Dương Ngọc đầy ngạc nhiên và ngỡ ngàng. Zoe đứng ở góc phòng cũng sững sờ không kém, mắt chư O mồm chữ A. Hai người trân trối nhìn Mạnh Vũ chờ đợi một lời giải thích, một câu trả lời thoả đáng.
- Hãy bảo vệ Hải Băng hộ ta.
Phong nheo mắt, trả lời kiểu này thì bằng không. Bảo vệ Hải Băng?! Cậu từ tốn đáp lại:
- Đó là việc mà cả đời tôi nguyện làm, không cần ai yêu cầu.
Mạnh Vũ gật gù hài lòng, miệng nở một nụ cười nham hiểm với Phong. Ông nhướn mày:
- Chứng kiến hành động "anh hùng cứu mỹ nhân" của cậu ngày hôm nay, ta đúng là không có nghi ngờ gì về việc cậu sẵn sàng đem cả tính mạng ra để che chở cho nó. Rất tốt. Cậu sẽ ở bên con gái ta như cũ, Phong. Ta cũng sẽ không xen vào chuyện của hai đứa nữa.
Phong tròn mắt kinh ngạc. Đợi cho đến khi mớ thông tin kia thấm hết vào não, tim cậu bỗng thở phào nhẹ nhõm, hoan hỉ như vừa trút được gánh nặng. Cậu, vẫn sẽ được ở cạnh người con gái ấy. Đôi mắt màu cà phê bỗng trở nên ấm áp khi nhớ đến một thiên thần đang ngủ vùi ở nơi nào đó. Phong nở một nụ cười như có như không, niềm hạnh phúc không lí do chảy tràn trong cơ thể cậu, lấp đầy mọi ngóc ngách tăm tối.
Biểu hiện của Phong không qua nổi mắt Mạnh Vũ. Ông cười đầy toan tính một cách kín đáo, nhướn một bên mày nhìn Phong trêu chọc:
- Với lại, nếu Băng gặp nguy hiểm thì ta cũng có thể yên tâm rằng, người chết sẽ là cậu chứ không phải nó.
Zoe giật mình như phải bỏng, nhìn nụ cười ranh mãnh của Mạnh Vũ mà ngẩn ngơ mất mấy giây. Cái gì thế này?! Phong thành ra lại hoá thành vật thế thân của Băng à?!
- Tôi sẵn sàng làm bia đỡ đạn cho cô ấy.
Mạnh Vũ cười lớn, nhịp nhịp tay trên thành ghế, gật gù nhìn Phong:
- Tốt, rất tốt. Rất có bản lĩnh. Con gái ta có dấu hiệu thay đổi tâm tính đi chút ít từ khi gặp được cậu. Zoe vẫn sẽ đi theo bảo vệ hai người, chàng trai trẻ, ta muốn xem cậu có thể làm cho con bé vui hơn không.
Zoe dở khóc dở cười nhìn chàng trai vừa mới phát ngôn câu nói kia, không biết là nên nói nó lãng mạn hay ngu ngốc nữa. Nghe tiếng Mạnh Vũ, cô bỗng nhớ đến cô em gái bé bỏng đang nằm ngủ trong phòng, thầm hỏi không biết nó dậy chưa, có chút mơ hồ nào về nụ hôn ở trán trước đó không?!
- Phong, 3 đứa con gái dám làm chuyện tày đình với Băng đó, ta giao cho cậu.
Phong cau mày nhìn Mạnh Vũ, máu trong người trong chốc lát sôi sùng sục khi nhớ lại dáng người mảnh mai bé nhỏ đến tội nghiệp của Băng khi cô bị hất nước vào người. Dường như cảm xúc của Mạnh Vũ cũng vừa thay đổi 360°, tà khí phủ dày đặc. Ông hơi cúi đầu xuống, gằn từng tiếng một khi nhắc đến 3 cô gái đó:
- Chúng nó chắc chắn sẽ bị đuổi học và khuynh gia bại sản, đặc biệt là con bé mất dạy tên Lily đó. Nó dám hắt nước vào người con gái ta, không
- thể
-nào
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!