Huyền Mỹ cùng với Nguyệt hấp tấp chạy sau Zoe, xuống dưới nhà. Ba người đứng trước cánh cửa rộng lớn được sơn vàng của căn biệt thự, mắt trông về phía cổng vào.
Căn biệt thự Dương Ngọc có diện tích tổng cộng lên tới hơn 1000m2, ngoài ngôi nhà đồ sộ cùng với vườn hoa rực rỡ ở phía sau thì sân trước cũng có độ rộng ấn tượng. Sân được lát hoàn toàn bằng gạch đen có độ ma sát, ngay chính giữa có đặt một đài phun nước đúc từ cẩm thạch cao cấp, nhìn qua cũng đủ biết giá trị xa xỉ của nó. Đài phun nước này nếu không tính đến vẻ sang trọng thì nhìn qua thật bình thường, nhưng thật ra lại ẩn giấu một loạt những camera mini nhỏ tí xíu, quan sát 360 độ bao quanh sân trước, không để sót một hành động nào dù chỉ là một con ruồi đập cánh bay.
Khách vào biệt thự đầu tiên phải vượt qua được cánh cổng sắt to lớn được chạm khắc tinh xảo, nơi mà có đặt một loạt camera và hệ thống bảo vệ tân tiến, toàn bộ do Băng điều khiển. Việc trèo cổng là điều không thể, vì nếu không có sự đồng ý từ máy tính của Băng thì hệ thống cảm ứng được lắp ngầm dưới phần gạch ở sau cổng sẽ lập tức phát tín hiệu đến laptop. Nếu tín hiệu không được trả lời, những tia laze vô hình sẽ chăng chằng chịt như mạng nhện trong chớp mắt.
Đừng nói là thịt người, ngay cả bê tông cốt thép cũng sẽ bị những tia laze mỏng manh này cắt dễ như đậu phụ. Đây mới chỉ là loại hệ thống dạng đơn giản nhất, áp dụng với những tên trộm vặt không đáng sống. Không ai là không biết đến tập đoàn Dương Ngọc nổi tiếng với an ninh vô cùng vững chắc, vậy nên những tên trộm như thế xuất hiện không nhiều. Còn đối với dạng chuyên nghiệp, được thuê đột nhập vào biệt thự để lấy cắp thông tin thì sẽ được đón tiếp càng "nồng nhiệt" hơn nữa. Nhưng chúng ta sẽ quay lại với sự việc chính trước.
Cánh cửa sắt to lớn được mở ra một cách nhẹ nhàng, không có lấy một tiếng động dù nhỏ nhất. Một đoàn xe màu đen u ám từ từ tiến vào khuôn viên biệt thự, dừng lại ở chỗ bậc thang bằng cẩm thạch. Chiếc Rolls
-Royce Phantom đỗ lại cuối cùng, vẻ sang trọng và xa xỉ của nó lấn át hẳn những chiếc còn lại. Mạnh Vũ từ trong xe bước ra, mắt đeo kính râm, một tay đút vào túi áo vest đen sọc xám. Nhìn Mạnh Vũ, không ai nghĩ ông đã 45 tuổi.
Khuôn mặt đẹp trai, cơ thể săn chắc, khí chất át người và miệng lưỡi sắc bén, quả thật đã có không ít những cô gái mới ngoài đôi mươi tìm đến ông để làm quen, tất nhiên là không biết đến tuổi thật và thân phận của ông. Huyền Mỹ cùng với Nguyệt nhìn chăm chăm người cha của họ, có phần khép nép và nể sợ. Ông lúc nào cũng ngầu và đầy quyền lực, như mọi khi.
Zoe cúi rạp người:
- Chào mừng trở về, thưa ông chủ.
Mạnh Vũ gật nhẹ đầu, một tay đút vào túi quần, tay còn lại ông đẩy mắt kính râm xuống, lộ ra đôi đồng tử màu nâu sẫm. Sự lạnh lùng lúc nãy biến đâu mất, ông cười hiền từ, giọng nói trầm ấm yêu thương:
- Mỹ, Nguyệt, hai con ra đây đón ta sao?
Mỹ nhanh nhảu:
- Tất nhiên rồi. Bọn con là yêu ba nhất mà.
Mạnh Vũ mỉm cười hài lòng. Ông bước vào nhà, người hầu và giúp việc đã xếp thành hai hàng thẳng tắp ở hai bên cửa, đứng nghiêm nghị. Họ đồng loạt cúi người:
- Chào mừng trở về, thưa ông chủ.
Mạnh Vũ phẩy nhẹ tay, hàng người hầu lập tức lui xuống, tiếp tục làm việc. Ông rút từ trong túi ra chiếc Iphone, áp lên tai, nghe ngóng thứ gì đó một lúc lâu. Mặt ông thoắt trắng bệch, rồi đỏ dừ, cuối cùng lại biến thành đen sì làm Nguyệt với Mỹ giật mình thon thót. Mạnh Vũ lập tức cúp máy, từ đầu đến cuối không thèm nói dù chỉ một câu. Ánh mắt ông mất đi hoàn toàn vẻ ấm áp ban nãy, xoáy thẳng vào Zoe đầy dò xét:
- Cô có gì để kể với ta hôm nay không? Zoe?
Nguyệt với Mỹ chột dạ. Mồ hôi bắt đầu chảy xuống, hai người kín đáo liếc Zoe, xem xét biểu hiện của cô. Không xong rồi, Mạnh Vũ chắc chắn đã biết chuyện, ông sẽ phản ứng thế nào đây?! Zoe cúi đầu kính cẩn, hai tay nắm chặt lấy vạt áo, giọng nói có phần nhỏ đi:
- Ông chủ, ông hẳn đã rõ hết tất cả.
Mạnh Vũ hơi nghiêng đầu nhìn hai cô con gái, ánh nhìn có vẻ bình thản và ung dung, nhưng có Chúa mới biết trong cái đầu mưu mô kia đang có những suy nghĩ gì. Nguyệt với Mỹ cúi gằm đầu, không dám ngẩng lên nhìn cha mình, hai tay xoắn xuýt với nhau đầy lo lắng.
- Zoe, cô theo ta vào phòng làm việc. Còn hai con, về phòng đi, ta sẽ xử lí sau.
Nguyệt bí mật liếc Zoe, miệng khẽ thì thầm không thành tiếng: "Chúc may mắn". Zoe gật nhẹ đầu để cho cô chủ yên tâm, quay người đi về phía phòng làm việc của Mạnh Vũ. Nguyệt nhìn theo cho đến khi cô khuất hẳn rồi mới kéo Huyền Mỹ về phòng. Hai người lập tức đóng chặt cửa rồi ngả lưng xuống giường, ưu tư...
Phòng 111.
Phong ngủ rất say. Cậu vẫn nắm chặt lấy tay Băng trong vô thức, làm
cô hoàn toàn không có khả năng di chuyển.
Băng để nguyên tay mình trong tay anh, chăm chú ngắm Phong say giấc nồng. Anh lúc ngủ nhìn thật... thanh thản. Bình yên. Hàng mi cong vút của Phong rợp bóng trên gương mặt tuấn tú xiêu lòng người, hơi thở đều đặn, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy anh vừa bị thương. Băng cảm thấy mình có thể ngồi nhìn Phong như thế này lâu thật lâu, nhưng hình như cô đã nhầm. Tay chân cô mỏi nhừ vì chẳng thể cử động, người uể oải không có chỗ dựa.
Tuy vậy, Băng vẫn không rút tay ra, để mặc nó nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp của Phong. Anh nắm chặt đến mức như thể không muốn cô rời đi, xa khỏi mình.
Băng nghe thấy tiếng ô tô ngoài cổng, camera trên máy tính cho thấy đó là một đoàn xe quen thuộc. Mạnh Vũ đã về. Cô không quan tâm, với lấy cái laptop ở chiếc bàn gỗ đặt đầu giường rồi nhấn nút mở cổng, ngồi chán nản bên cạnh Phong. Mắt Băng díp lại. Cô cảm thấy ý thức mình ngày càng mờ đi, đôi mắt khói từ từ khép lại. Băng ngả người xuống giường. Giấc ngủ đến với cô nhanh chóng.
Phòng 101...
Mạnh Vũ yên vị trên chiếc ghế banh bọc da đen bóng, một tay chống cằm. Hai tên thuộc hạ to cao lực lưỡng đứng hai bên, bảo vệ ông chủ. Đôi mắt màu nâu sẫm lạnh lùng của chủ tịch tập đoàn Dương Ngọc chiếu thẳng vào người con gái trước mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!