Nana và Coco vẫn co ro ở góc phòng, nhìn chăm chăm vào Lily. Cô ta ngồi trên sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu, miệng liên tục lẩm bẩm trong hoảng loạn:
- Không... không!! Đó không phải em... không phải...
Lily ngước nhìn Duy Phong, hoàn toàn sợ hãi và mất phương hướng. Ánh mắt cô ta có chút khẩn nài và van lơn. Phong phớt lờ, không quan tâm đến từng từ Lily thốt ra, trong mắt cậu lúc này chỉ có người con gái bên cạnh. Vết thương trên vai, hầu như chả có ý nghĩa gì khi so với những chỗ bầm trên cơ thể Băng. Phong vươn tay, chạm nhẹ vào từng vết bầm một, tim khẽ nhói lên từng đợt.
Cô bị như thế này, là do cậu.
Từng ngón tay thon dài của Phong nhẹ nhàng mơn man làn da mượt như lụa của Băng làm cô khẽ run rẩy. Băng thấy từng vết bầm hơi nhói lên mỗi khi anh chạm vào, nhưng trái tim cô lại chẳng hề muốn anh dừng lại. Cái cảm giác được anh nâng niu, coi trọng như báu vật, sâu thẳm trong lòng cô muốn nó không bao giờ kết thúc. Đôi mắt khói ngước lên nhìn gương mặt tuấn tú của Phong, bối rối ngập tràn. Tim cô đập nhanh hơn một chút. Băng không hiểu, cảm xúc cô dành cho chàng trai này, rốt cuộc là gì?!
Lily đắm đuối nhìn từng biểu hiện của Phong, không để sót bất cứ một cử chỉ ân cần nào của anh. Cô ta quay sang Băng, ngọn lửa trong lòng lại một lần nữa bừng lên dữ dội. Mắt Lily rực sáng, tay siết chặt con dao rọc giấy, ánh nhìn đầy hận thù và căm ghét chiếu thẳng vào Băng. Rốt cuộc là vì sao?! Cô ta có gì không bằng con khốn Hải Băng đó?! Một con bé nghèo hèn thấp kém, thế đéo nào lại làm Hoàng tử si mê nó đến thế kia?! Lily đến chết cũng không muốn tin mình lại đi thua một đứa con gái như thế. Cô ta không, và sẽ không bao giờ cam tâm!!! Từ từ đứng dậy, Lily một lần nữa cầm dao lao tới phía Băng, hét lên:
- Tất cả là tại mày, TẠI MÀY!!!!!
Nghe thấy tiếng Lily, Băng giật mình quay đầu lại, liền thấy lưỡi dao sáng loáng đang nhằm mình mà phóng thẳng về phía bước. Đôi mắt khói mở to, thất sắc. Đầu óc cô tê liệt trong chốc lát, người cứng đờ lại, nhìn lưỡi dao trân trối như bị thôi miên.
Phong trừng mắt nhìn Lily, cậu nhanh chóng đứng dậy, đối mặt với cô ta, che chắn cho người con gái ở sau lưng mình. Lily nước mắt giàn giụa vì thất vọng và giận dữ, cô ta nghiến chặt răng, lấy hết sức bình sinh đâm lưỡi dao về phía trước. Phong nhanh như cắt tránh nó, ngay lập tức chộp lấy cổ tay Lily, bẻ ngoặt ra đằng sau. Cô ta hét lên oai oái, sự ghen tị trong lòng tạm thời lắng xuống. Tử khí toả ra từ người cậu trong chốc lát đã làm cô ta trở nên sợ hãi, người run rẩy.
Phong rũ mạnh tay, Lily theo quán tính ngã sõng soài trên sàn gỗ, tóc tán loạn, che phủ cả khuôn mặt xinh xắn giờ đây đã nhoè nhoẹt nước mắt. Cô ta thất thần nhìn Hoàng tử, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.
Phong nhìn Lily, đôi mắt màu cà phê như đốt lửa, phừng phừng phẫn nộ. Lily run rẩy, không dám ngước lên. Băng không để tâm đến cô ta, thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc, đôi mắt khói lại dán vào vết thương trên vai Phong, không một giây rời đi. Nó càng ngày càng chảy nhiều máu, từ từ lan ra trên chiếc sơ mi đen tuyền. Cho dù người cô đang lạnh cóng, nhưng Băng vẫn mặc kệ, mặt cô tái nhợt, miệng vô thức gọi tên Phong trong lo lắng:
- Phong...
Duy Phong lập tức quay sang Băng, ngọn lửa trong mắt lập tức tắt phụt, biến mất không một dấu vết. Ánh mắt cậu nhìn cô ngập tràn thương yêu, cùng với nỗi xót xa hiếm thấy. Phong khẽ nheo mắt khi nhìn thấy chiếc váy ướt sũng, hoàn toàn quên khuấy mất việc cô đã bị Lily hất cả xô nước vào người. Chết tiệt. Cậu cần phải đưa Băng ra khỏi chỗ này cái đã.
Bất chấp vết thương trên vai, Phong đưa tay, bế bổng Băng lên. Cô ngỡ ngàng, ôm chặt lấy cổ anh, đôi mắt khói lo lắng nhìn khuôn mặt xanh xao của Phong. Anh bước về phía cửa, dừng lại bên Lily một chút, cúi xuống nhìn thẳng vào cô ta, đôi mắt như toé lửa:
- Một
-lần
-nữa, đừng
-hòng
-sống
-sót!
Lily trân trối nhìn Phong, sững sờ. Cô ta vẫn còn chưa hoàn hồn trước hành động của chính bản thân mình. Đâm Duy Phong... cả đời cô ta cũng sẽ không tin mình có thể làm như thế. Lily chăm chú nhìn theo bóng lưng to rộng của anh, nhìn theo phần vai phải đang ướt máu, chẳng thể thốt lên được một tiếng.
Phong đi qua Nana và Coco đang co rúm lại ở góc phòng, đôi mắt màu cà phê chiếu thẳng về phía họ, ánh nhìn hằn lên những tia máu đỏ ngầu, đầy cảnh cáo. Dòng máu đỏ tươi trên tay càng làm Phong thêm đáng sợ và quyền lực. Hai cô gái kia lập tức tun như cầu sấy, cúi gằm đầu xuống nhận tội. Chân tay Nana xoắn xuýt với nhau, chính cô ta là người đã mua con dao đó, là người đã gần như gián tiếp làm Hoàng tử bị thương. Hối hận ngập tràn, nhưng Nana chẳng thể nói lên lời nào cho ra hồn trước ánh mắt kia.
Im lặng là vàng.
Phong bế Băng ra ngoài, ngay lập tức đi vào vườn hoa
- nơi mà ngoài hai người ra thì chẳng còn học dinh nào biết tới. Chí ít thì ở đây, Băng sẽ được an toàn. Phong nghĩ thầm. Cậu nén đau, đặt Băng xuống gốc bằng lăng theo cách nhẹ nhàng nhất có thể, không làm cô bị tổn hại. Phong ngồi xuống cạnh cô, đầu dựa vào gốc cây, mắt nhắm lại mệt mỏi.
Băng quay sang Phong, nhìn chằm chằm vào vết thương vẫn đang tiếp tục rỉ máu trên vai anh. Đáng nhẽ máu đã khô từ lúc trước, nhưng việc đối phó với Lily và bế cô ra đây đã làm nó rách ra thêm. Đôi mắt khói hơi sẫm lại, cụp xuống thất vọng. Đây là lần đầu tiên Băng cảm thấy mình thật vô dụng. Cô chẳng biết phải làm gì ngoại trừ việc chờ Zoe. Đôi môi đỏ mọng mím chặt thành một đường thẳng, tâm trí Băng cuộn tròn những cảm xúc, xung đột với chính bản thân nó.
Bỗng nhiên, Phong nghiêng sang, dựa đầu vào vai Băng, một tay vẫn nắm chặt lấy vai. Cô hơi giật mình khi cảm nhận được sức nặng trên vai nhưng vẫn để nguyên, khe khẽ ngửi mùi bạc hà nhè nhẹ từ tóc Phong. Lòng cô trong chốc lát dịu đi, mọi lo lắng biến mất hết.
Phong thấy Băng không phản đối thì vươn tay ra, nắm chặt lấy tay cô. Cô cũng không phản ứng gì, để mặc anh muốn làm gì thì làm. Người Băng mềm nhũn trước hơi ấm phả ra từ tay anh, đầy dễ chịu. Phong khẽ nhắm mắt lại, miệng hơi mỉm cười. Cậu hít căng hương hoa sữa nồng nàn trên chiếc váy trắng tinh của Băng. Hương thơm ấy như một dòng sông dịu mát, chảy tràn trong lòng Phong, cuốn đi mọi nỗi đau thể xác.
Khoảnh khắc này, bình yên.
Một lúc sau...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!