Chương 20: Chap 18: Ác quỷ cứu thiên thần

Phong ngồi trong lớp với vẻ bồn chồn.

Tiết học đã bắt đầu được một lúc, nhưng cậu chẳng thấy Băng đâu. Nếu là đi WC thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng đằng này thì cô biến mất hẳn nửa tiết. Đầu Phong xẹt qua hàng vạn hàng tỷ suy đoán về sự biến mất của Băng, bao lời giảng vàng ngọc của cô giáo cậu đều vứt lại trong ko khí, dù gì thì mớ kiến thức này cậu cũng đã nằm lòng từ lâu.

Phong chẳng biết lúc này mình nên lo hay nên giận. Lúc ở trong căng tin, cậu đã dặn rất rõ ràng, cô lại không nghe theo!! Hôm nay người vệ sĩ kia không đi theo Băng, điều này Phong có thể hiểu được lý do. Chắc chắn là Mạnh Vũ sẽ điên lên với cô ta sau sự việc tối qua, hoặc là vì muốn Phong với Băng có một ngày cuối cùng đáng nhớ một chút. Cậu tạm thời không quan tâm tới việc Zoe sẽ bị trừng phạt như thế nào, cái chính là Băng sẽ không có ai đi theo bảo vệ trong ngày hôm nay.

Với bản tính của mình thì chắc chắn Băng sẽ không đi đâu mà không có lí do cụ thể, nhất là khi lại đi lâu như thế.

Phong càng nghĩ càng thấy kỳ lạ. Cô gái đó, rốt cuộc là đi đâu được cơ chứ?! Cậu lo lắng cắn môi, tay vò đầu cho đến khi nó rối tung lên. Trời thu se lạnh nhưng mồ hôi đã nhuộm ướt một phần mái tóc đen tuyền của Phong. Từng giây từng phút trôi qua, cậu càng cảm thấy nặng nề. Ám khí từ người Phong toả ra dày đặc, bao trùm cả một góc giảng đường rộng lớn.

Cho đến khi tóc đã thành một cái tổ quạ và môi đã cắn đến bật máu thì Phong quả thật đã đến ngưỡng cuối cùng của sự chịu đựng. Cậu đập bàn đánh "rầm!" một cái rồi đứng bật dậy, hầm hầm bỏ ra ngoài khiến cho học sinh A1 trân trối nhìn theo. Lại có chuyện gì nữa đây?!

Trường Dương Ngọc được một dịp xôn xao khi chàng hoàng tử họ Hoàng đi khắp những dọc hành lang. Lũ con gái thì khỏi nói, rú rít lên dù cho không hề biết Phong lục tung trường, từ dãy A cho đến dãy B dãy C là để làm gì. Đặc biệt là với luồng tử khí chết chóc như thế kia. Phong đi đến đâu là có ánh mắt nhìn theo đến đó, khó hiểu có, ngưỡng mộ có, nể sợ cũng có, tóm lại là tất tần tật. Nhưng cái chính là Phong không thèm để tâm đến những thứ vớ vẩn ấy. Một câu thôi:

Cô gái đó, rốt cuộc là đang ở nơi chết tiệt nào?!

Tâm trạng Phong ngày càng xấu đi khi không thấy Băng. Đôi mắt cà phê tối sầm xuống, sự tức giận và lo lắng cuộn tròn, quánh đặc lại trong đôi đồng tử. Từng bước chân cậu như đeo thêm tảng đá nghìn cân, trĩu nặng lỗi lo âu thấp thỏm. Băng, em mà xảy ra chuyện gì là chết chắc với tôi! Tâm trí Phong rối bời, lần đầu tiên nó trở nên cực

-kỳ

-không

-thông

-suốt như thế.

Hết A,B,C, Phong chuyển hướng đi đến dãy D. Cậu bỗng nhớ đến vườn hoa, nơi mà Phong vẫn thường gặp Băng ngủ hoặc làm việc. Cậu rủa bản thân tơi bời trong lòng, rằng vì sao không nghĩ đến nơi đó sớm hơn. Phong guồng chân chạy, từng bước dài vội vã hướng đến dãy nhà D. Băng, hy vọng em vẫn an toàn!

...

Cùng lúc đó...

- Con kia, mày có định tỉnh lại không hả?!

Băng nghe thấy giọng nói chua ngoa của ai đó vang lên bên tai, ý thức của cô vẫn còn mơ hồ do tác dụng của thuốc mê. Cô cảm thấy có xô nước bị hắt vào người mình, lạnh toát. Đôi mắt khói từ từ mở ra, điều đầu tiên Băng nhận thức được là mình đang ở một nơi xa lạ. Nơi đây giống một căn nhà kho, chẳng hề có đèn đóm gì, chỉ có chút ánh sáng ít ỏi chui qua từng thớ gỗ để vào phòng.

Chí ít thì cô vẫn đang đội mũ. Băng hơi ngước lên, nheo mắt để nhìn cho rõ bóng người trước mặt. 3 cô gái, đeo huy hiệu sinh viên của Dương Ngọc. Mình vẫn còn ở trong trường?! Băng thử cử động tay, chân, chúng đều đã bị trói chặt. Bất ngờ thật, cô đang bị bắt cóc sao?! Trong chính ngôi trường mà cha cô làm chủ?!

Sau khi kiểm tra lại bản thân và xác định được là mình hoàn toàn không thể di chuyển, Băng khẽ dựa vào bức tường gỗ đằng sau, mắt nhắm lại. Bộ váy trắng ướt sũng trong cái lạnh của mùa thu, tay chân đều bị trói nhưng cô chẳng biểu lộ một chút nào sợ hãi, hoàn toàn bình thản, thậm chí có phần ung dung.

Lily thấy Băng đã tỉnh thì trừng mắt,

bắt đầu lớn tiếng:

- Tỉnh rồi đó hả?! Con khốn, mày rốt cuộc đã làm gì để quyến rũ anh Phong?!

Băng nhíu mày. Anh Phong?! Trí óc cô nhanh chóng phân tích thông tin, ngay lập tức nhận thức vấn đề. Đừng đùa chứ, cô đang bị... dằn mặt sao?! Nhảm nhí hết sức. Băng cúi đầu, cô không thèm trả lời lấy một tiếng. Đỉnh cao của sự khinh bỉ, đó chính là im lặng.

Lily cảm thấy như bị xúc phạm. Cái quái gì đây, coi cô ta như không khí chắc?! Một con nhóc lai lịch bất minh mới vào trường, lại dám phớt lờ một tiểu thư danh giá như cô ta?! Thật không thể chấp nhận được. Lily lên cơn thịnh nộ, hằm hằm tiến lại gần Băng rồi vươn tay giật lấy cái mũ lưỡi trai đen. Băng hoảng hốt, cô định lùi về sau nhưng không thể. Lily nở nụ cười nham hiểm trên môi:

- Để xem nhan sắc con đĩ điếm này nào!

Chiếc mũ bị lấy xuống, khuôn mặt mộc tự nhiên của Băng hoàn toàn được phơi bày. Cô bất lực, khẽ ngước lên nhìn thủ phạm bắt cóc mình, ánh nhìn thản nhiên và kiên cường. Cả 3 nữ sinh kia ngay lập tức chết đứng, sững sờ. Quá đẹp! Đó là suy nghĩ đầu tiên bật ra khỏi suy nghĩ của chúng. Đôi mắt khói trong veo, làn da trắng sứ không tì vết, làn môi đỏ mọng, gợi cảm kinh khủng. Người Băng ướt sũng, khuôn mặt đẹp tựa tiên nữ đã bị nước làm nhoè mờ, nhưng điều đó chỉ làm cô thêm muôn phần quyến rũ.

Một thiên thần theo đúng nghĩa! Mắt Lily, Nana và Coco đồng loạt mở to hết cỡ, trân trối nhìn vẻ đẹp hoàn mỹ kia. Băng nhìn phản ứng của chúng, không thèm quan tâm, đôi mắt khói nhìn chăm chú chiếc mũ lưỡi trai trên tay Lily. Cô khẽ nghiêng đầu, môi hơi mím lại giận dữ. Suối tóc nâu ướt át được dịp chảy tràn trên bờ vai thon thả của Băng, vài lọn rơi xuống sàn nhà, nhỏ nước tong tỏng.

Lily cùng 2 cô gái kia chìm trong lặng câm. Phải mất một lúc lâu chúng thực sự hoàn hồn lại, nheo mắt nhìn Băng khó chịu. Trong lòng cả 3 bỗng bùng lên ngọn lửa của sự ghen tị, thiêu đốt lòng ngưỡng mộ vừa mới nảy sinh. Lily là người đầu tiên lên tiếng, răng cô ta nghiến ken két đầy giận dữ:

- Thì ra mày dùng chút nhan sắc đó để quyến rũ anh Phong?! Đồ quỉ cái!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!