Phong trở về nhà. Cậu lập tức đổ rầm xuống giường, lấy tay che cả hai mắt lại, đèn phòng cũng không thèm bật. Suy nghĩ trong cậu rối bời.
Một ngày nữa thôi, Phong sẽ phải rời xa Băng. Cô sẽ không được biết bất cứ thứ gì về bản hợp đồng giữa cậu và Mạnh Vũ, đó là thoả thuận. Phong vẫn sẽ là học sinh trường Dương Ngọc, nhưng sẽ bị chuyển sang lớp khác, trình độ cũng không thua kém A1 là bao. Dù gì thì Phong cũng không quan tâm đến mấy thứ thành tích. Cái chính là, vườn hoa cậu cũng sẽ không được vào.
Vậy là ngay cả là ngắm nhìn bóng hình ấy thôi, Phong cũng chẳng có thể nào làm được.
Phong, mày thật hèn hạ, chính quyết định của mày, giờ đây còn ngồi hối hận?! Phong nở một nụ cười tự giễu. Đúng thế, không phải chính cậu là người đã nghĩ thông sao, còn dám tơ tưởng đến cô ấy, lại muốn mang cho cô ấy nguy hiểm à?! Không thể được, cậu sẽ không tha cho bản thân nếu lại phải để Băng lâm vào cái hoàn cảnh khốn nạn đó thêm bất cứ lần nào nữa. Cô ấy sẽ có một cuộc sống hạnh phúc hơn nhiều nếu cậu không có ở bên.
Vậy là tốt nhất.
Ký ức cứ thế chảy tràn trong tâm trí Phong, như thể quả bóng bay đã quá căng mà vỡ tung, vương vãi từng mảnh trong đầu cậu. Lúc Băng đàn, lúc Băng ngủ... Đôi mắt màu khói với ánh nhìn vô cảm mà hút hồn, và cả làn môi mềm mọng nước... Cái khoảnh khắc lúc cô âu yếm dựa đầu vào vai cậu, ngủ ngon lành trong ánh hoàng hôn đẹp đẽ và bình yên...
Hơi thở của Phong trở nên nặng nề, răng cậu nghiến lại, một tay nắm thành quyền, đấm mạnh vào bức tường bên cạnh. Nó nứt tan theo hình vòng tròn. Phong chẳng cảm thấy khá hơn một chút nào. Cậu cũng sẽ phải chấp nhận mà thôi. Nốt ngày mai, Phong sẽ không còn được ở bên người con gái ấy nữa...
Sáng. Trường Dương Ngọc.
Phong đến lớp sớm hơn thường lệ khiến bọn con gái trong lớp hoan hỉ. Chúng ngồi cuối lớp, vô tư bàn tàn xôn xao, tay chỉ chỉ trỏ trỏ về phía Hoàng tử. Phong có chút khó chịu khi nghe mấy lời tán dương sáo rỗng của lũ con gái, nhưng cậu mặc kệ. Phong đến đây sớm cũng chỉ là vì chờ một người. Cậu muốn tận dụng mọi khoảnh khắc còn lại để ở bên Băng, đếm từng giờ từng phút mong cho cô xuất hiện.
Chuông vào giờ học reo cũng là lúc người Phong mong chờ bước vào. Vẫn váy lụa trắng tinh tung bay trong gió, đầu đội mũ lưỡi trai đen, mái tóc nâu buông dài theo nắng quấn quít. Phong nghe tim mình đánh "thịch" một cái. Cậu khẽ nhíu mày, không nổi phản ứng của chính bản thân mình.
Thường ngày, Băng luôn túm tóc gọn lên rồi nhét tất cả vào trong mũ, nhưng hôm nay mái tóc ấy lại chảy dài trên tấm lưng mảnh mai, làm xao xuyến biết bao con mắt. Làn tóc đẹp đến nỗi những đứa con trai thường ngày không để ý đến cô cũng phải ngoái lại nhìn, trầm trồ, càng thêm phần tò mò về dung nhan của cô tiểu thư của Dương Ngọc.
Suốt cả buổi học Phong chỉ lo ngắm làn tóc sóng sánh kia, quên hết đi những thứ gọi là thời gian và không gian. Cậu ngồi mơ màng, ánh mắt màu cà phê chất chứa sự nồng nàn đến kinh ngạc, khiến ấy đứa con gái liếc nhìn Hoàng tử đều không khỏi ngẩn ngơ khi chạm phải ánh mắt ấy.
Ở một nơi khác trong trường...
- Bà nghe gì chưa?!
Có ba nữ sinh viên trốn học, chui vào một căn phòng bỏ trống nào đó trò chuyện. Đây chắc chắn là phần tử cá biệt nhờ một núi tiền mà vào trường, chứ Dương Ngọc có rất ít những người dám bỏ tiết như thế, trừ khi là đã quá thông minh xuất chúng, ví dụ như Phong và Băng. Họ tám vô cùng rôm rả, đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, và hiển nhiên là không thể thiếu đi chàng hoàng tử họ Hoàng
- Duy Phong.
- Nghe gì là nghe gì? Bộ trường mình có gì hot hả?!
Cô gái tên Lily chẹp chẹp miệng, nhíu mày thì thầm với hai người còn lại:
- Hôm qua ấy, bao nhiêu người đã tận mắt thấy Duy Phong bế một cô gái đi trên hành lang, mấy bà không biết à?
Hai người kia mắt trợn tròn, vội vã túm lấy Lily, hỏi dồn hỏi dập:
- Cái gì, có thật không? Duy Phong
- hoàng tử trong mộng của hàng vạn hàng tỷ phụ nữ đó á?!
Lily nheo mắt, nguýt hai bà bạn:
- Không anh ấy thì ai vào đây. Hôm qua ý, bao người thấy Duy Phong bế một cô gái theo kiểu công chúa đi dọc hành lang, có mấy đứa còn post hình lên web fanclub của anh ý cơ mà. Không thể nào sai được đâu!
2 người còn lại đồng loạt nhăn mặt, đồng loạt than vãn:
- Trời đất ơi, chàng hoàng tử lạnh lùng của chúng ta lại đi bế một cô gái theo kiểu công chúa sao... Cái chuyện quái gì vậy chứ... Không phải anh ý nổi tiếng là không bao giờ đến gần phụ nữ à?
Lily tặc lưỡi, nhìn hai bà bạn vẻ nuối tiếc:
- Thì thế, nhưng người ta là trai mới lớn mà, cũng có những nhu cầu chứ... Huống hồ lại bảnh bao ngời ngời thế, testosterone (kích thích tố sinh dục nam) cao đến mức nào, ai mà biết được chứ...
Nana và Coco chẹp miệng, dường như nhớ ra gì đó, lại túm lấy Lily mà thẩm vấn, mắt họ trong chốc lát đã bốc hoả:
- Còn cô gái đó thì sao? Điều tra được chưa?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!