Nghe thấy tiếng súng, Phong thấy tim mình trong chốc lát ngừng đập. Người cậu lạnh ngắt, não tê liệt, chẳng thể suy nghĩ thứ gì. Tâm trí Phong thoáng qua suy đoán xấu nhất về tiếng súng vừa rồi. Tim cậu như rớt xuống tận dạ dày.
Lũ kia nghe thấy tiếng súng thì cũng đồng loạt dừng hành động lại, nhìn về phía chiếc xe một lúc. Nhớ đến nhiệm vụ của mình và khoản tiền thưởng béo bở, chúng ngay lập tức lao vào Duy Phong, tiếp tục màn "đập cho nó chết đi sống lại".
Phong rất rất muốn chạy lại chỗ chiếc xe để kiểm tra thì lại bị lũ khốn kia chặn lại đánh. Máu nóng trong phút chốc ngùn ngụt trong người cậu. Có thể thấy rõ đôi mắt cà phê hằn lên những tia đỏ ngầu, phát ra những ánh nhìn ngập tràn thù hận làm người khác không rét mà run, báo hiệu rằng cơn giận của Duy Phong đã lên đến đỉnh điểm. Cậu gầm lên:
- KHỐN KIẾP!!
Bằng một động tác thuần thục và tốn chưa đến 1 giây, Phong đã rút súng từ túi quần ra. Nguyên tắc của cậu là không bao giờ dùng súng trừ những trường hợp xấu, đặc biệt là đối với bọn tép riu thì càng không đáng để tốn đạn. Nhưng chỉ cần Phong nghĩ đến hình ảnh Băng đang ngồi trong chiếc xe kia, thoi thóp thở chờ người khác cứu thì Phong lại chẳng thể kìm nổi sự phẫn nộ trong lòng, thật chỉ muốn rạch nát mặt chúng ra.
Súng lục. Sáu viên đạn. Sáu tên còn lại. Không phát nào được phép trượt. Từng tiếng nổ vang liên tiếp, cách nhau chưa đến 1 tích tắc:
Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Cả sáu tên còn lại đều gục xuống đất, chết ngay lập tức. Trên đầu mỗi tên là một cái lỗ nhỏ ngay giữa trán, máu tuôn ròng ròng từ đó, lênh láng ra mặt đường. Cả 6 phát súng đều là hehot, nhưng tạm thời Phong không để tâm đến thành tích của mình lúc bấy giờ, tâm trí cậu chỉ vọng đi vọng lại một cái tên duy nhất: Hải Băng!
Phong vội vã chạy lại gần chiếc Bugatti, lòng như có lửa. 7m như kéo dài ra mãi, kéo theo những suy nghĩ rối bời trong lòng Phong. Sao cậu lại có thể bất cẩn đến thế?! Để cô ấy lại một mình trong xe, cửa xe lại không khoá, cậu có bị đần độn không vậy?! Nếu có chuyện gì xảy ra với người con gái ấy, cậu biết phải làm sao?!
Đến gần chiếc Bugatti, Phong thấy kính cửa sổ bên ghế lái đã vỡ vụn, những mảnh thuỷ tinh nhọn hoắt vương vãi ra mặt đường. Và trên sàn xe là... một xác người!! Phong tròn mắt nhận ra rằng đó là tên cầm đầu, thằng khốn với mái tóc đỏ choét. Một bên mắt hắn trợn trừng, bên còn lại... máu chảy ròng ròng! Một viên đạn đã xuyên qua đôi đồng tử và xuyên thẳng qua đầu hắn làm vỡ kính xe, không sai một ly, làm hắn chết ngay lập tức.
Còn Băng?! Phong vội vã đẩy cái xác kia ra đường, nhoài người vào xe, tìm kiếm bóng hình quen thuộc. Và cậu chết sững.
Băng ngồi đó, còn sống, và hoàn toàn bình thản. Tay cô nắm chặt khẩu súng lục, tà váy trắng nhuộm máu đỏ tươi, khuôn mặt xinh đẹp dính vài vết máu bắn lên. Phong vội áp cả hai tay lên má cô, giữ ắt cô nhìn thẳng vào mình. Cậu nghe giọng mình rít lên:
- Không sao chứ? Thằng khốn đó đã làm gì em?!
Đôi mắt màu khói lúc nãy hoàn toàn lạnh băng, vô cảm đến đáng sợ. Nhưng giờ, nhìn thấy Phong, nhìn thấy anh vẫn an toàn, chúng lập tức trở nên nhẹ nhõm, thậm chí là có phần... xúc động?! Băng lập tức vươn tay, ôm chầm lấy Phong, siết chặt.
Phong sững người, cảm nhận khuôn mặt cô vùi sâu vào ngực mình, cả người cô run lên từng chặp, thổn thức trong lòng cậu. Sự lo lắng cùng phẫn nộ trong người cậu chốc lát biến mất, nhường chỗ cho sự nhẹ nhõm đến tận thâm tâm. Phong đưa tay ôm lấy Băng, khẽ hít hà hương thơm từ tóc cô, dịu dàng trấn an:
- An toàn rồi. Tôi sẽ đưa em về nhà, được chứ?
Băng khẽ gật đầu, tay vẫn ôm cứng lấy Phong. Mất một lúc, cô mới thả anh ra, ngồi ngay ngắn lại trên ghế lái phụ. Phong cũng vào xe, thắt dây an toàn cho cả mình và cô gái bên cạnh.
Không khí im lặng chiếm hữu trong xe. Hai con người đều theo đuổi nhũng suy nghĩ riêng. Băng nhìn ra cửa sổ, đôi mắt khói nếu tinh ý sẽ thấy sự bối rối chảy tràn trong ấy. Dòng ký ức kinh hoàng vừa nãy phát đi phát lại trong đầu Băng.
Có Chúa mới biết trong lúc ngồi trong xe chờ Phong quay lại, cô đã lo lắng như thế nào. Thật kỳ lạ, thậm chí còn lo lắng hơn lúc chiếc mũ lưỡi trai thất lạc. Nhìn thấy anh một mình đối chọi với 30 gã to con với vũ khí trong tay, Băng đã thật sự cảm thấy bất an. Phong lại không thèm dùng đến khẩu súng dắt ở quần làm cô càng lo tợn. Nhỡ anh có chuyện gì... ý nghĩ ấy làm sống lưng Băng lạnh toát.
Sự lo âu làm cô không để ý rằng, đây là lần đầu tiên cô thấy quan tâm đến sự an nguy của một chàng trai đến như vậy.
Băng ngồi trong xe, nhấp nhổm không yên. Đôi mắt khói khẽ nheo lại nghi hoặc khi nhìn thấy một bóng người từ từ lùi khỏi chiến trường. Nhìn thấy ánh mắt tên đó lấm lét liếc về phía chiếc Bugatti, cô lập tức đoán ra ý định của hắn. Khoang chứa đồ trước mặt cô không khoá. Băng lập tức mở nó ra.
Lúc nãy, Phong mở ngăn đựng rồi đóng lại trong chưa đầy 3 giây, nhưng Băng đã kịp thấy trong này có đến 2 khẩu súng lục, chứ không phải 1. Băng lấy khẩu còn lại ra, nắm chặt trong tay. Cô khẽ cúi thấp người xuống, đôi mắt màu khói biến mất hoàn toàn vẻ lo âu, nuốt lấy từng cử động nhỏ nhất của mái tóc đỏ chót kia.
Trừ những người trong gia đình, ai nhìn Băng cũng sẽ một ấn tượng về một cô gái mong manh, cần được che chở. Nhưng thật ra, cô mạnh mẽ hơn vẻ ngoài rất nhiều. Từ khi biết rằng mẹ mình bị ám sát, lên 6 tuổi Băng đã xin cha đi học bắn súng. Mạnh Vũ tán thành, ông muốn con gái mình có thể tự vệ trong mọi hoàn cảnh. Dương Ngọc đã mở riêng một nơi đào tạo chuyên nghiệp dành riêng cho Hải Băng, từng chút một luyện tập cho cô.
Sở hữu đầu óc thiên tài, khả năng quan sát và phân tích tuyệt đỉnh, Băng chỉ tốn khoảng 10 ngày đã có thể bắn hehot và heartshot đối với súng lục. Tới bây giờ thì Băng đã có thể coi là một thiện xạ, cô có thể sử dụng mọi loại súng, dù chúng có cấu tạo phức tạp đến đâu.
Tên tóc đỏ càng ngày càng tiến đến gần. Hắn đặt tay lên cửa xe, mỉm cười mãn nguyện khi thấy nó không khoá. Trèo vào, chìa khoá vẫn cắm nguyên ở ổ càng làm hắn tin rằng kế hoạch tẩu thoát sẽ thành công. Điều hắn không ngờ nhất, chính là ở trong xe đã có người đợi mình từ trước. Đó là một cô gái tuyệt đẹp với mái tóc nâu sẫm sóng sánh, đôi mắt màu khói đầy ma lực tà mị.
Cô gái ấy nhìn thẳng vào hắn, ánh nhìn hoàn toàn vô cảm, khí chất lạnh lùng toả ra dày đặc.
Hắn đã đứng hình trong rất lâu, nhìn như nghiện cái bóng hình tiên nữ ấy. Trước lúc có thể nhận thức được, thì họng súng của người bên cạnh đã nhắm thẳng vào mình. Băng bóp cò.
- ĐOÀNG!
Viên đạn xuyên qua đồng tử tên tóc đỏ, kính vỡ tan sau lưng. Hắn lập tức đổ ầm xuống sàn xe, máu từ mắt tuôn ra không ngớt, dính cả vào Băng. Trước lúc chết, hình ảnh cuối cùng hiện lên trong mắt hắn là một cô gái đẹp đến đáng sợ, với tà váy nhuốm màu máu, khuôn mặt kiều diễm dính vài vết đỏ tươi bắn lên. Hơn cả là một đôi mắt xám trong veo, chẳng hề hiện lên dù chỉ một chút cảm xúc khi kết kiễu cuộc đời hắn.
Một thiên thần đến từ địa ngục, đẹp tuyệt trần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!