Làn gió rét buốt làm Băng tỉnh giấc. Cô cựa mình, ngay lập tức cái lạnh lẽo của tiết trời cuối thu làm Băng hơi run rẩy. Tuy nhiên, bàn tay cô thì ngược lại. Băng liếc xuống, thấy Phong đang nắm tay cô, rất chặt. Ấm áp lạ kỳ.
Cô đã ngủ trên vai anh
- một lần nữa. Tay trong tay. Cảm xúc cuộn trào trong lòng Băng, cô không thể xác định rõ nó là gì, bối rối... hạnh phúc?! Băng khẽ lắc đầu, cô chẳng thể hiểu nổi chính bản thân mình từ ngày có anh ở bên. Đây là ảnh hưởng xấu... hay tốt?!
Thấy Băng đã dậy, Phong liếc sang cô, cất tiếng hỏi:
- Cũng đã chiều muộn rồi đấy, em muốn về chưa?
Băng ngước nhìn trời, ngay lập tức gạt phắt những xung đột trong tâm trí. Màu xanh ngắt biến mất, cánh đồng hoa chìm trong nền hoàng hôn nhập nhoạng, đẹp hùng vĩ. Mây nhuộm màu vàng cam, gợn thành từng làn sóng bao quanh mặt trời, lăn tăn như dải lụa mềm mại. Những bông cúc trắng đắm mình trong sắc ảm đạm của thời điểm chuyển tiếp giữa ngày và đêm, nằm im lặng giữa mênh mông.
Băng mê mải ngắm nhìn cảnh đẹp trước mắt, đôi mắt màu khói thu vào những giọt sương li ti mới cô đọng trên cánh hoa, long lanh.
Tâm hồn Băng lang thang lên tận chín tầng trời, thu nhặt những ánh nắng màu hổ phách ngủ vùi trong mây, lôi chúng ra rồi nhét vào túi. Thậm chí nơi này còn đẹp hơn vào cuối chiều. Cô lắc đầu trả lời Phong. Băng muốn ngắm khung cảnh này thêm chút nữa.
Phong cũng ko phản đối. Cậu vẫn nắm chặt lấy tay Băng, tận hưởng khoảnh khắc êm đềm bên cạnh cô.
Một lúc sau...
- 6h30 rồi đấy, em cần phải về nhà.
Phong cất tiếng. Cậu đứng dậy, chìa một bàn tay trước mặt Băng. Cô đặt tay mình vào ấy, để anh kéo mình đứng lên. Quay lại nhìn cánh đồng hoa lần cuối vẻ nuối tiếc, cô theo Phong ra xe. Bất giác, Băng sờ lên đầu, mắt cô mở to thảng thốt, người sững lại.
Phong dừng lại bên chiếc Bugatti, quay lại nhìn Băng. Thấy cô có vẻ kì lạ, lại ko thèm đi tiếp, cậu bước lại gần, dịu dàng hỏi:
- Em sao thế?
Băng trân trối nhìn Phong, bàng hoàng. Đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, nhưng tuyệt nhiên không một tiếng nói nào phát ra. Giọng Băng như tắc nghẹn ở cổ, đầu óc và tâm trí cô rối bời. Mất một lúc lâu cô mới có thể mở miệng, chỉ lên đầu mình:
- M... mũ.
Phong khẽ nhíu mày. Cậu nhớ ra chiếc mũ lưỡi trai đen của Băng, thứ mà hai người đã để quên ở vườn hoa. Nhìn qua phản ứng của Băng thì đó có vẻ là một vật quan trọng đối với cô.
Giờ này thì có lẽ trường đã đóng cửa, nhưng muốn vào thì không phải là không được. Cậu mở cửa xe, từ tốn nói:
- Tôi sẽ đưa em đến trường lấy đồ rồi về nhà. Nhưng trước hết em cần lên xe cái đã, được chứ?
Băng máy móc leo lên xe, lòng cô như lửa đốt. Chiếc mũ đó là quà của của mẹ cô khi hai mẹ con còn đang ở Pháp. Lũ giết thuê sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì cũng châm lửa phóng hoả ngôi nhà, bao tài sản đều bị chúng mang đi hết. Băng chẳng có một bức ảnh nào của mẹ ngoại trừ cái khung hình gỗ trắng được đặt trên bàn làm việc của Mạnh Vũ. Mọi ước niệm, mọi đồ vật liên kết giữa hai mẹ con đều tàn rụi trong ngọn lửa vô tình.
Cô lại rất ít khi vào phòng làm việc của ba, nên chỉ có chiếc mũ ấy là kỉ vật duy nhất của người mẹ quá cố.
Cái mũ lưỡi trai màu đen hồi đó vô cùng rộng với cô bé Băng, Thanh Cầm đã cố tình mua vậy để bảo vệ con gái mình. Ngay từ nhỏ, mỗi lần ra phố là y như rằng ánh mắt của những người đi đường sẽ dán chặt vào con gái bà. Cô bé con hồi ấy còn rất đỗi hồn nhiên, chưa trải sự đời, nụ cười tươi rói làm bất cứ tim ai cũng phải tan chảy. Băng lại không thích là trung tâm của sự chú ý, Thanh Cầm biết rõ như thế.
Vậy nên bà đặt thiết kế riêng một chiếc mũ có thể co dãn vượt trội, để con gái có thể đội ngay cả khi nó đã lớn.
Băng hai tay nắm chặt lại, vân vê gấu váy một cách lo lắng. Môi cô cắn chặt, đôi mắt màu khói mở to, nhìn chăm chăm xuống sàn xe như vô hồn. Chiếc mũ đó, cô không thể đánh mất!
Phong để ý thấy vẻ lo lắng của Băng. Đây là lần đầu tiên cậu thấy cảm xúc của Băng thể hiện rõ như thế, quả là có chút ngạc nhiên. Một tay để trên vô lăng xe, tay còn lại Phong với sang chỗ Băng, khẽ nắm lấy tay cô. Nó thả lỏng ngay lập tức. Băng quay sang Phong, mặt cô cũng dịu đi nhiều.
- Đừng lo lắng quá như vậy. Chỗ vườn hoa đó ít người biết, sẽ khó mà mất được.
Giọng nói trầm ấm của Phong làm lòng Băng cũng nhẹ đi phần nào. Cô nhìn chăm chăm vào bàn tay anh đang nắm lấy tay mình, tim lại nảy lên những nhịp kì lạ.
Chiếc Bugatti dừng lại trước cổng trường. Trường Dương Ngọc luôn có bảo vệ trực ca đêm nên cậu và Băng ngay lập tức được cho vào. Cô bước nhanh qua dãy nhà D, luồn qua khe tường vào vườn hoa.
May quá! Chiếc mũ vẫn còn kia, nằm im lìm trên nền cỏ màu xanh thẫm. Thứ ánh sánh mập mờ của buổi tối phủ lên nó vẻ hiu quạnh.
Băng lập tức nhặt chiếc mũ lên, phủi qua rồi đội lên đầu. Đôi mắt màu khói trở về với vẻ vô cảm và lạnh băng thường trực. Băng cảm thấy như từ địa ngục trở về, tim cô thở sâu đầy nhẹ nhõm. Phong nhìn cô, cất tiếng hỏi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!