Ngày mới. Trường Dương Ngọc.
Băng đến lớp trong tình trạng vật vờ. Chân tay rũ rời, đôi mắt thâm quầng giấu dưới vành mũ lưỡi trai, cả người uể oải ko chút sức sống.
Sau bữa tiệc sinh nhật, cô đã nghĩ, nghĩ và nghĩ. Về chuyện gì thì cuối cùng vẫn là những ký ức về buổi tối cùng với gương mặt của người đó hiện lên, với một tần số lớn đến mức cô ko muốn đếm. Băng cố quên nó bằng cách vùi đầu vào làm việc, khiến cho não hoạt động ko ngừng. Tiếng "lạch cạch" của bàn phím laptop vang lên điên cuồng, đan vào màn đêm đen đặc thứ cảm giác rùng rợn, lạnh người.
Lúc Băng tạm thời nguôi ngoai thì cũng đã 4h30 sáng, cô tranh thủ chợp mắt một chút. Nhưng ngay cả trong giấc mơ, hình ảnh người con trai đó cũng xuất hiện làm Băng bừng tỉnh mấy lần. Tính ra thì có khi cô còn chưa ngủ đủ 2 tiếng. Hoàn toàn kiệt sức.
Băng đã cố ăn thật nhiều vào bữa sáng, đến nỗi Zoe còn thấy ngạc nhiên. Uống cả cà phê, chỉ vì muốn đỡ mệt hơn một chút. Cô ko muốn nghỉ học, ở nhà sẽ làm Băng có quá nhiều thời gian để suy nghĩ, mà cô thì sẽ ko thể chịu đựng thêm bất cứ giây phút nào mà mình có thể sẽ lại nhớ tới chàng trai kia. Thứ mùi rờn rợn toả ra lúc người ấy ôm lấy cô, thật ấm áp và dễ chịu.
Nó thật ám ảnh.
Băng ngồi cạnh cửa sổ, một tay chống cằm, mắt hướng ra ngoài. Từng cơn gió buốt lạnh thốc thẳng vào mặt, nhưng chẳng thể làm cô tỉnh táo hơn. Thỉnh thoảng, đầu Băng lại gục xuống, mắt díp lại. Ko được, cô ko thể ngủ! Ai biết trong giấc mơ cái gì sẽ chờ đợi cô, mà Băng thì ko muốn mạo hiểm muốn tìm hiểu điều đó. Thành ra suốt mấy tiết liên tiếp, cô luôn trong tình trạng sẵn sàng ngất đi bất cứ lúc nào.
Thông thường, phía cuối lớp bao h cũng là nơi ồn ào nhất, là nơi tụ tập của những phần tử cá biệt dùng tiền để vào trường, cốt lấy danh tiếng, chẳng quan tâm học là gì. Giáo viên chủ yếu là ko quan tâm, ai thực sự muốn học thì hãy nghe giảng, những cậu ấm cô chiêu cậy tiền như thế, đến tai chủ tịch thì sớm muộn gì cũng sẽ bị đuổi học, chẳng cần để ý ệt đầu. Nữ chiếm phần lớn cái chỗ ấy, một phần cũng là vì chàng hoàng tử của họ, Hoàng Lâm Duy Phong, luôn ngồi ở dưới.
Cuối lớp, gần hoàng tử, giáo viên lại thờ ơ, họ tha hồ mà tán chuyện.
Ấy thế mà hôm nay, cái vùng đó lại im lặng lạ kỳ. Mấy đứa con gái mặt mũi đứa nào đứa nấy tái xanh, mồ hôi đầm đìa, mắt lấm lét liếc xuống chỗ ngồi góc lớp. Duy Phong hôm nay dường như có chuyện gì ko vui, gương mặt đẹp như tạc vẫn tỏ vẻ bất cần, nhưng đôi mày lại nhíu chặt lại, cả người cậu toả ra hàn khí dày đặc. Từ đầu h đã vậy rồi, làm học sinh ngồi gần đó toàn bộ đều thấy lạnh toát sống lưng, ko rét mà run.
Phong ko thèm để ý đến những ánh mắt sợ hãi ném về phía mình. Đôi mắt màu cà phê tối sầm lại đáng sợ, liên tục mấy tiết liền chỉ dán chặt vào cái chỗ ngồi cạnh cửa sổ kia. Vẻ mệt mỏi của Băng, cậu là người thấy rõ nhất. Chẳng hiểu sao Phong lại thấy giận dữ khi thấy cô như thế. Cứ mỗi lần Băng gục xuống bàn là đôi mắt màu cà phê càng thêm đen thẫm, hàng mày nhíu chặt.
Cho đến khi Băng mệt mỏi nằm dài trên bàn đến lần thứ 10 trong tiết 4 thì Phong thật sự bùng nổ. Cậu đứng bật dậy, hai tay đập cái "rầm!" xuống bàn làm cả lớp hết hồn, chân bước phăm phăm đến chỗ Băng. Chốc lát, cậu bế bổng cô lên, nhìn lên phía giáo viên đang trợn tròn mắt nhìn mình.
- Tôi nghỉ đến hết buổi học này. Với cô ấy!
Giáo viên bắt gặp ánh mắt đằng đằng sát khí của Phong thì xanh mặt, vội vã gật lấy gật để. Chỉ chờ có thế, cậu lập tức bước ra ngoài, với Băng trên tay. Bỏ lại cả lớp còn đang sững sờ, trân trối nhìn theo hai người nam nữ kia. Thiếu gia của dòng họ Hoàng và tiểu thư của chủ tịch Dương Ngọc, họ quả thật gây ra quá nhiều chú ý.
Băng quá mệt để có thể tức giận với Phong, nhưng thần trí cô vẫn đủ tỉnh táo để nhận thức được anh đang làm gì. Đầu óc cô rối loạn. Có chuyện gì với con người độc đoán này vậy? Không phải cô đang cần xoá sạch những ý nghĩ về anh sao? H thì tuyệt rồi, lại thêm một kỷ niệm nữa Băng cần quên. Tự nhiên bế bổng cô mang ra ngoài trong bao ánh mắt của nữ sinh suốt dọc hành lang, điều này sẽ làm cô nhớ mãi đây. Vòng tay này, nó vẫn thoải mái như lần cuối Băng nằm gọn trong lòng anh.
Mùi cơ thể, ừm, vẫn thật dễ chịu. Thánh thần, cô thấy mệt quá. Thôi thì mặc kệ vậy, đến đâu thì đến, Băng cần nghỉ ngơi. Cô hơi cựa mình, dựa đầu vào ngực Phong.
Phong đưa Băng ra thẳng vườn hoa sau trường. Máu nóng trong người cũng đã nguội đi một nửa khi cô rúc vào ngực cậu. Phong đặt Băng xuống gốc bằng lăng, nhẹ nhàng hết mức có thể. Cậu bỏ chiếc mũ lưỡi trai xuống, đặt nó trên nền cỏ. Băng ngước lên, bắt gặp đôi mắt cà phê đang chăm chú nhìn mình.
- Hôm qua em ko ngủ?
Băng giật mình. Cô quay đi, phớt lờ câu hỏi của Phong. Cậu nắm lấy cằm Băng, xoay mặt cô đối diện với mình. Phong nhíu mày, săm soi hai vết thâm quầng dưới đôi mắt màu khói xinh đẹp của cô. Tự nhiên lòng cậu dậy lên niềm thương xót vô cớ. Lửa giận lại thêm một lần nữa âm ỉ, thậm chí còn mãnh liệt hơn vừa nãy. Phong cất tiếng, giọng nói có phần gay gắt:
- Nhìn xem, em đang tự tra tấn bản thân đấy à?! Vì sao ko ngủ?!
Băng khẽ chớp mắt, cô có thể thấy Phong đang nổi giận. Cái gì chứ, cô mới là người nên giận anh lúc này. Cô mất ngủ, kiệt sức, rã rời, tất cả ko phải chính là vì anh đó sao?! Nỗi uất ức dồn nén từ tối qua bùng nổ trong lòng Băng, lan nhanh khắp ngóc ngách cơ thể. Đôi mày lá liễu cau lại duyên dáng, cô quay ngoắt đi, để bàn tay Phong hụt hẫng trong ko khí.
- Ko phải việc của anh!
Phong trừng mắt nhìn Băng. Màu nâu cà phê biến thành màu đen đặc đáng sợ, cuộn tròn trong sự phẫn nộ nơi đáy mắt. Cậu gằn từng tiếng:
- Ko
-phải
-việc
-của
-tôi?! Mọi thứ liên quan đến em đều là việc của tôi. Em mệt mỏi như vậy suốt mấy tiết, đừng tưởng tôi ko để ý! Nói! Vì sao?
Băng ko để tâm đến giọng điệu tức giận của Phong. Cô chợt mơ màng. "Đừng tưởng tôi ko để ý..." Anh ta... lo cho cô?! Suốt mấy tiết liền sao?! Cơn giận trong lòng Băng trong chốc lát tắt phụt, biến thành dòng suối êm ả của niềm hạnh phúc, len lỏi đến tận tim. Cô quay đi, giọng nói lí nhí vang lên, dịu dàng như tiếng thì thầm của nắng.
- Ko phải... vì anh đó sao? Hôm sinh nhật...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!