Gần trưa. Biệt thự Dương Ngọc, phòng 111.
Căn phòng rộng lớn được phủ lên bởi màu socola ấm áp, êm đềm đón ánh nắng tràn vào. Sàn gỗ bóng loáng, nhìn qua đã biết là làm từ thứ gỗ hảo hạng nhất. Rèm lụa trắng phất phơ trong gió, vẫy xuống cơ man là những cánh hoa sữa li ti, thơm nồng nàn. Chiếc violin trắng muốt nằm im lìm ở góc phòng, dựa người vào mảnh tường gần cửa sổ, đón lấy những cánh hoa vàng nhạt rơi lả tả.
Vài cánh vương lại trên từng dây đàn mềm mại, đầy quyến luyến và thi vị.
Chính giữa phòng, có một nàng công chúa vẫn còn say giấc trên chiếc giường lớn, nắng khẽ phết lên mặt nàng từng dải lụa mượt mà, cùng với chút gay gắt. Vì dù gì thì cũng đã gần trưa.
Băng trở mình, thức dậy. Cô ngạc nhiên khi thấy mình đang cuộn tròn trong chăn, ngơ ngác ngó quanh. Cô nhớ là mình đã thiếp đi trong khu vườn, cớ sao lại ở trong phòng thế này?!
Băng mang máng rằng, có ai đó đã bế cô vào đây. Ko phải Zoe, vì chị đã đi có việc từ sớm, trưa mới về. Lúc thần trí nửa mê nửa tỉnh, cô cảm thấy một vòng tay ôm lấy mình. Vòng tay ấy có chút quen thuộc, cả mùi hương Băng đã từng ngửi qua. Thứ mùi lạnh lẽo nhưng nam tính, vô cùng đặc trưng. Phải chăng... là người ấy?!
Tiếng cửa cọt kẹt. Phong bước vào. Cậu liếc nhìn cô gái trên giường, cất tiếng hỏi:
- Đã dậy?!
Băng gật, ko phải anh nhìn thấy rất rõ đó sao. Cô nghiêng đầu nhìn Phong:
- Đã... bế tôi vào đây?!
Phong thản nhiên kéo một chiếc ghế lại gần giường, ngồi xuống. Cậu chăm chú nhìn Băng.
- Phải, là tôi. Sao có thể bạ đâu ngủ đó như vậy? Nếu em bị ốm thì làm sao?
Băng ko để tâm đến câu hỏi của Phong, đưa tay vuốt tóc. Thì ra đúng là anh đã bế cô vào đây. Lòng Băng tự dưng nhảy lên một niềm vui vô cớ. Anh ta... là đang lo cho cô?! Băng ngó lên chiếc đồng hồ, 11h30 trưa. Chắc một lúc nữa Zoe mới về, cô thấy đói rồi. Băng đặt chân xuống đất, bước khỏi giường.
Phong nhổm dậy, nhìn theo Băng.
- Em muốn đi đâu?
Băng quay lại, nghiêng đầu. Đôi mắt khói đầy ma lực xoáy thẳng vào Phong. Mái tóc nâu bồng bềnh trải dài trên vai cô. Óng ả xao xuyến lòng người.
- Bếp.
" Đói sao? " Phong nghĩ thầm. Cậu tiến đến bên Băng, rất tự nhiên bế bổng cô lên. Băng hơi bất ngờ, tay bất giác vòng lên cổ Phong, hơi siết lại để khỏi ngã. Cậu cười nhẹ, tiến về phía giường rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống. Giọng nói chốc lát trở nên vô cùng dịu dàng:
- Em mới dậy, nghỉ thêm chút đi. Tôi sẽ đi lấy đồ ăn, chỉ việc đợi một lát thôi. Em muốn ăn gì?
Băng mắt chớp chớp nhìn Phong, bắt gặp đôi mắt cà phê sâu hun hút. Đôi mắt chứa đựng sự quan tâm chân thành, làm cô nhất thời bối rối. Băng khẽ quay đi, thấy má như muốn nóng bừng. Mãi một lúc lâu, cô mới tìm lại được tiếng nói của chính mình.
- Macaroon.
Phong gật nhẹ. Cậu đứng dậy, hướng ra khỏi phòng. Tay đặt lên nắm cửa, cậu bỗng quay lại nói thêm:
- 10 phút. Ở yên đó đợi tôi.
Nói xong cậu quay người, khép cửa lại sau lưng. Băng ngồi trên giường, suy nghĩ vẩn vơ. Đây là lần đầu tiên có người con trai nào vào phòng cô ngoại trừ Mạnh Vũ. Cũng là người con trai duy nhất có thể khiến cô để tâm nhiều đến thế. Vì ngoại hình à? Ko phải, cô hoàn toàn ko thuộc vào lũ hám trai. Gia thế sao? Đúng là Hoàng Lâm vô cùng giàu có, nhưng dòng họ nhà Dương Ngọc hiển nhiên ko thuộc diện thiếu thốn về vật chất, hơn nữa Băng chẳng bao giờ đoái hoài đến mấy thứ ấy. Khí chất của anh ư?
Sắc bén, mạnh mẽ và đầy quyết đoán, từng góc cạnh cơ thể đều toát lên vẻ quyền lực khó cưỡng lại, ừm... Là vì lý do này sao?
Băng mường tượng lại lúc Phong bế cô. Vòng tay anh khiến cô cảm thấy an toàn, cảm thấy được bảo vệ. Rúc vào ngực Phong như vậy, cô có thể ý thức rõ được sự mạnh mẽ của cơ thể anh. Vai rộng eo hẹp, lại cao ráo, đúng theo "tỉ lệ vàng". Ko quá vạm vỡ, nhưng chỉ cần chạm vào sẽ cảm nhận được cơ bắp rắn chắc. Khoan khoan, dừng lại nào!!!
Băng lắc khẽ đầu, xua đi cái ý nghĩ kỳ quặc vừa nảy sinh. Thật nguy hiểm, cô bắt đầu chú ý đến cơ thể đàn ông từ lúc nào vậy?! Cánh cửa gỗ cọt kẹt, cắt ngang dòng suy nghĩ lộn xộn của Băng. Cô ngước lên, thấy Phong đang đi về phía cô, trên tay anh là khay bánh macaroon với một cốc sữa tươi. Nhận thấy hành động kỳ lạ của Băng, Phong nhẹ nhàng đặt khay bánh lên chiếc bàn đầu giường, ngồi xuống cạnh giường.
- Em thấy ko khoẻ?
Băng khẽ lắc đầu. Cô ko sao, chỉ là... mải suy nghĩ một chút.
Cửa lại mở thêm lần nữa. Zoe bước vào, hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Duy Phong. Cô cúi đầu cung kính:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!