Chương 12: Chap 11: Kế hoạch mai mối

Băng đưa tay dụi nhẹ mắt. Mun trong lòng cô cũng cựa mình tỉnh dậy, vươn vai, kêu lên một tiếng khoan khoái:

- Meo

~~Ánh sáng tràn vào đôi đồng tử của Băng. Khó chịu. Cô khẽ nghiêng đầu, tránh tia nắng vàng rực, đôi tai vẫn tiếp nhận đầy đủ thông tin.

- Khách...?!

Ngọc lại thêm một lần sững sờ. Một vẻ đẹp đã đủ làm người khác đông cứng, h lại thêm cả giọng nói trong veo ấy nữa! Một chất giọng như mật ngọt, đầy quyến rũ và dễ dàng "gây nghiện". Cảm giác rằng, khi tức giận, chỉ cần nghe nó là bao buồn bực sẽ bay biến. Được rồi, cô bé ấy sẽ làm cô phải đứng hình bao nhiêu lần nữa đây?!

Ngọc nhớ có một lần nghe Nguyệt nói rằng, Mạnh Vũ vô cùng bảo vệ cô con gái thứ của mình, ngay cả khi nó ở trên phòng 24h một ngày, chẳng bắt chuyện với ai cũng ko sao. Lúc ấy Ngọc còn ngạc nhiên và ko tin lắm, h cô đã hiểu vì sao. Đôi mắt đó, khuôn mặt đó, thân hình đó và giọng nói đó, làm cô là con gái cũng đã điêu đứng thì với đàn ông, họ sẽ cuồng dại như thế nào?!

Phong thì ko có vẻ gì là bất ngờ. Cậu đã nghe giọng cô gái này một lần và cũng ko ngạc nhiên khi thấy giọng nói ấy vẫn trong vắt hệt lần đầu cậu nghe.

Nguyệt liếc sang Ngọc. Cô tủm tỉm nhìn cô bạn đang mở căng mắt nhìn Băng. Cô lại nhìn sang Phong, bất giác nhíu mày. Cậu ta chẳng có vẻ gì là rung động hay ngạc nhiên, thật bất ngờ, ko lẽ lại lạnh lùng đến mức đấy?! Vậy thì càng phải ghép với em gái cô nha. Nguyệt quay lại nhìn Băng, cười cười:

- Em gái, hôm nay bạn chị đến chơi. Họ kia kìa. Cô gái đó là Ngọc, tri kỉ của chị. Bên cạnh là Phong, em họ nó.

Nguyệt vừa nói vừa chỉ tay vào hai người. Băng có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy Phong. Thật là trùng hợp, tối qua cô vừa mới nghĩ về cậu, hôm nay chàng trai đó lại đến tận nhà cô chơi. Băng ko phải người tin vào định mệnh hay duyên số, nhưng cô vẫn thấy kì lạ. Gặp trong vườn hoa, bao h cũng là cậu, chị cô có tri kỉ, em họ cũng là cậu. Nên vui hay buồn đây?!

Nàng mèo kiêu kì ngồi gọn trong lòng Băng. Mun để ý thấy một chàng mèo đẹp trai đang nằm ngoan trong lòng cô gái lạ, với đôi mắt hổ phách đắm đuối nhìn nàng. Phiền phức! Cái giống đực rựa, cứ thấy gái là mắt sáng lên. Mun ghê tởm! Nàng ta liếc Sun bằng nửa con mắt. Vẻ khinh khỉnh và thờ ơ hằn rõ trên đôi mắt màu lục bảo.

Sun mở căng mắt, rồi cụp xuống đầy thất vọng. Nàng ấy, thậm chí còn ko thèm để ý đến vẻ ngoài tuấn tú của chàng! Lần đầu tiên trong đời, có một nàng mèo ko bị khuất phục trước đôi mắt quyến rũ màu hổ phách của Sun

- điều mà nó luôn tự hào. Sun hiển nhiên là ko thể vui nổi. Mặt nó xụ xuống. Lần đầu tiên trong đời, thì ra đâu là cảm giác thất tình mà loài người vẫn thường hay nhắc đến!

Ba con người ở trong vườn bỗng giật mình khi nghe thấy tiếng gọi sau lưng:

- Chị Nguyệttttt

~~Huyền Mỹ lao bổ tới, ôm chầm lấy Nguyệt. Cô suýt ngã ngửa, quay lại mắng yêu cô em gái bé bỏng:

- Huyền Mỹ, chị biết chị đẹp khiến cả con gái cũng phải bu vào, nhưng em cũng đừng hâm mộ thái quá như thế chứ. Khách của chị đến chơi, em còn chưa chào đâu đấy.

Mỹ bĩu môi với tài tự sướng của cô chị cả, nhưng cô nhanh chóng quay lại nhìn hai người khách. Nhỏ lấy tay tự cốc vào đầu mình, nháy mắt tinh nghịch:

- Hì, em xin lỗi anh chị. Tại hôm nay là sinh nhật em, nên tâm trạng đang trong tình trạng hưng phấn thái quá. Ha ha.

Ngọc phì cười với cô bé láu cá của nhà Dương Ngọc. Cô bước đến, lấy tay vò đầu con bé, làm tóc nó xù lên:

- Mỹ Mỹ, em quên chị rồi sao?!

Mỹ đưa tay cào cào lại mái tóc, dường như đã quá quen với hành động này của Ngọc. Nhỏ đưa tay, ôm chầm lấy cô, miệng ríu rít.

- Làm sao có thể quên chị Ngọc yêu quý của em được cơ chứ. Em nhớ chị lắmmmm luôn á

Ngọc phì cười, cô thả Sun xuống đất, đưa tay ôm lại cô bé đáng yêu mà cô coi như em ruột.

- Thế là tốt. Chị cũng rất nhớ em. Hôm nay là đến dự sinh nhật em này. À phải rồi, giới thiệu với em, đây là Duy Phong, em họ chị.

Ngọc khẽ đẩy Mỹ ra, đưa tay chỉ vào Duy Phong. Huyền Mỹ hơi sững người trước vẻ phong trần và lãng tử hút hồn của chàng trai lạ, nhưng nhanh chóng nở nụ cười tươi tắn:

- Em chào anh ạ. Tốt quá, sinh nhật em chẳng mấy khi được đầy đủ như thế này. Vui wa đi

Nguyệt bỗng kêu lên:

- Vậy là biết nhau hết rồi đúng ko. Ngọc, cậu dẫn Phong vào trong tham quan nhà đi. Còn Băng...

Cô quay sang, dở khóc dở cười khi thấy Băng đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Mun vẫn yên vị trong lòng cô, ngẩn ngơ ngắm cô chủ của mình. Nguyệt khe khẽ lắc đầu, nở một nụ cười hiền trên môi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!