Sáng. Biệt thự nhà họ Hoàng.
- Ê Phong, hôm nay mày rảnh ko?
Ngọc đang ngồi vuốt ve Sun bỗng cất tiếng hỏi. Phong ngồi chơi điện tử, mắt hướng lên cái màn hình 100 inch gắn trên tường, ko thèm liếc bà chị họ, chỉ lạnh lùng hỏi lại:
- Chị định rủ tôi đi đâu?
Ngọc cười cười, lấy ngón tay búng nhẹ vào đỉnh mũi phớt hồng của Sun:
- Nhà bạn chị. Em gái nó cũng có một con mèo màu đen nhưng giống cái. Nghe nói đẹp lắm. Người ta cũng có ý mời mà, tội j ko đi?
Phong nhếch mép, mắt vẫn dán chặt vào cái màn hình trước mặt.
- Ra là chị muốn làm bà mối cho con mèo đó với Sun?
Ngọc cười hì hì. Cô cũng chẳng ngạc nhiên khi ý định bị thằng em này đọc được. Cô cười xoà:
- Thì để tìm được " bà xã " cho Sun cũng khó ra phết đó chứ. Con trai đẹp mã thế này, chẳng có em mèo nào xứng hết. Cứ như vậy, làm sao chị mày ẵm mèo con được.
Phong cười khẩy, " ẵm mèo con " ấy hử?! Bà chị này muốn làm bà ngoại à?
- Chị tự đi một mình đi. Để đến lúc chúng nó sinh ra một đống cục lông nho nhỏ thì đừng có mà nhờ tôi nuôi.
Ngọc phùng má, nhìn Phong đầy phụng phịu. Cô bĩu môi:
- Xí, mày là chủ của Sun cơ mà, làm sao chị mày có thể đi một mình được. Với lại, nhà đó có 3 cô con gái toàn mỹ nhân thôi, tranh thủ làm quen để họ rước mày đi cho chị nhờ.
Phong suýt nữa thì phá lên cười. Cậu xoay người lại chỗ bà chị, bỏ cái tay cầm game xuống giường.
- Câu đó phải để tôi nói với chị mới đúng. Tính cách như con nít thế này, tôi chỉ sợ ko ai chịu được chị để tôi phải gánh một cục nợ ấy.
Đầu Ngọc bắt đầu bốc khói. Nghe rõ cả tiếng xèo xèo trong ko khí quanh đây. Cô đứng phắt dậy, nói như hét.
- Đừng có mà mơ nhá! Chị đây giai theo còn chả hết, ko cần phiền đến cái thứ tảng băng di động như mày. Thế rút cuộc là mày có đi ko?
Phong thấy bà chị đã giận lên thực sự thì cười xoà, quay trở lại với cái màn hình.
- Ok ok. Chị muốn thì tôi đi. Mà, nhà đó là như thế nào?
Ngọc quay ngoắt 180 độ. Mắt sáng long lanh, thậm chí nhìn rõ xung quanh đầu cô có hoa bay bay. Ngọc cười tươi hết cỡ:
- Nhà gia thế hơi bị khủng đó nhé. Là dòng họ Dương Ngọc đó, oách ko?
Phong sững người, ngón tay đông cứng lại trên tay cầm. Cậu quay ra bà chị họ, hơi nhíu mày.
- Là nhà Dương Ngọc?
Ngọc hồ hởi, ko quan tâm đến mặt Phong đang có cái biểu cảm vô cùng khó hiểu.
- Bộ chị đùa mày chắc. Minh Nguyệt, con gái cả của nhà ấy là bạn thân của chị phải hơn chục năm rồi đó. Chỉ tiếc là chị hay phải sang nước ngoài lo công việc nên ko có cơ hội gặp nhau nhiều, dù vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Nay chị về Việt Nam, nó muốn mời chị về nhà chơi. Gần như là tri kỉ với nhau luôn á.
Phong gật gù, mặc dù tai cậu lùng bùng mấy cái thông tin của bà chị. Tâm trí cậu hiện lên hình ảnh một người con gái. Khỏi nói cũng có thể biết được đó là ai. Cậu ngước lên nhìn Ngọc:
- Nhà đó có ba cô con gái?!
Ngọc tiếp tục thao thao bất tuyệt:
- Ừm. Cô con gái thứ hai là mẹ khác. Hoàn cảnh của cô bé ấy thương tâm lắm. Nguyệt rất là thương em gái nó. Tên là j ấy nhỉ, Hải Băng thì phải? Tên đẹp đúng ko?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!